Chương 32: QUYỂN 2 CHƯƠNG 1 : ANH GHEN ĐÓ ! ( có H )
Thời gian dần trôi qua, mùa hạ đến, mùa xuân đi và cả mùa đông cũng thay phiên nhau trôi qua . . Thấp thoáng đó mà đã 2 năm.
Thời cấp ba đầy thanh xuân ấy của Dư Ly cũng kết thúc. Cậu chậm rãi bước đi, trên tay cậu là một bằng khen và một giấy chứng nhận.
" A LY!! "
Du Cầm từ xa chạy đến, mắt cậu ta đỏ hoe ôm lấy cậu. Khuôn mặt xinh xắn không ngừng khóc lóc.
" A Ly à. . .Huhu từ này phải xa nhau rồi "
" Cậu khóc sưng hết cả mắt rồi. Ngoan nín đi nè! "
Dư Ly dịu dàng lau đi những giọt nước mắt của Du Cầm. Cậu ấy dần ngừng khóc nhưng cũng không khỏi buồn bã .
" Cậu định sẽ đăng ký thi vào trường Kinh tế - chính trị ấy thật sao? "
" Ừm! Tớ đã gửi đơn rồi. Còn cậu, dự định thi vào trường nào? "
Du Cầm thở dài, cậu cầm bằng khen xoay xoay.
" Tớ định sẽ thi vào trường đại học công nghệ - thông tin . Dù sao công ty riêng của mẹ cũng liên quan đến công nghệ - thông tin nên tớ muốn phụ giúp mẹ "
Dư Ly cười nhẹ, vỗ vỗ vai Du Cầm. Cả hai chậm rãi rời khỏi sân trường. Cậu dừng chân lại đôi chút nhìn ngắm mọi thứ, thời gian cũng trôi qua nhanh thật mới đó cậu đã học xong 3 năm cấp 3. Mới đó đã từ cậu bé 16 tuổi nay đã trở thành thiếu niên 19 tuổi, sắp trở thành sinh viên bước vào trường đại học. Tuy có rất nhiều tiếc nuối nhưng. . .
" A Ly! "
Giọng nói trầm nhẹ vang lên, cậu tươi cươi quay người lại . . . Là Bạch Thiên. Hắn đứng trước cổng, vẫy tay nhẹ về phía cậu.
" Du Cầm tớ đi trước nha. Chúc cậu hoàn thành tốt kì thi xét tuyển. Có gì khó khăn hãy điện cho tớ nha! Lâu lâu tớ sẽ ghé phía nam thành phố thăm cậu "
Dư Ly bước đến ôm lấy Du Cầm. Giọt nước mắt trên khoé mi của Du Cầm lại rơi xuống.
" Hức . . Cậu cũng vậy nha A Ly. Phải luôn giữ gìn sức khoẻ đó. Có chuyện gì phải điện cho tớ biết không, tớ sẽ luôn giúp cậu. Tạm biệt A Ly! "
Dư Ly đưa tay lau nước mắt cho Du Cầm lần nữa, cậu vẫy tay tạm biệt cậu ấy và dần rời đi.
Bước từng bước chậm rãi đến cạnh Bạch Thiên, hắn dịu dàng ôm lấy cậu. Đôi mắt cậu dần dần đỏ hoe, hắn cười trừ xoa xoa đầu cậu.
" Khi nãy mạnh mẽ như vậy làm gì chứ? Nếu em buồn vì xa bạn bè cứ khóc và thể hiện sẽ không tốt hơn sao? "
" Hức. . Em mà khóc ở đó thì tiểu Cầm sẽ còn khóc hơn em. Cậu ấy ngốc lắm, thêm cả cái tính mềm lòng đó sợ cậu ấy sẽ bị ức hiếp . . Nên là lo lắng cho cậu ấy lắm "
Cậu ụp mặt vào lòng hắn, nơi duy nhất Dư Ly có thể bày tỏ hết lòng mình, nơi duy nhất tồn tại sự dịu dàng an ủi cậu.
" A Ly ngoan! Cậu ta sẽ ổn thôi. Chả phải cậu ta đã hứa với em có chuyện gì điều sẽ gọi điện cho em sao? Nên tin tưởng bạn em chứ "
" Dạ "
" Chúng ta về thôi! "
Dư Ly gật đầu bước lên xe, trên đường trở về nhà, lá cây mùa hạ không ngừng xào xạc rơi. Thời gian dài không có hắn bên cạnh, cậu cũng đã cô đơn không ít nhưng may mắn là có người bạn Du Cầm bên cạnh. Tuy cậu ta có chút ngốc nghếch nhưng lại là người tốt vô cùng, lúc nào cũng hay đeo bám Dư Ly và cực kỳ quan tâm đến cậu. Nay lại rời xa, một người thì học ở phía Tây thành phố, một người thì lại học ở tận phía Nam thành phố. Gặp nhau mất đến 7 tiếng đồng hồ, chỉ sợ bận rộn rồi thêm cả đường xá xa xôi. Nên cậu có chút buồn xen lẫn cả nhớ nhung.
Bình luận