Chương 42: QUYỂN 2 CHƯƠNG 10 : ĐỪNG BỎ ANH !
Bạch Thiên về đến nhà, hắn mệt mỏi nằm dài lên Sofa. Trong đầu cố gắng nhớ lại mình có làm gì với Luy A Miên không. Dù cố gắng nghĩ mãi vẫn không có lấy một kí ức nào động lại trong đầu hắn cả.
" Chậc . . "
Hắn cau có nhắm chặt mắt lại, trong đầu lại nhớ đến hình ảnh của Dư Ly. Biểu cảm từ tức giận liền chuyển sang tội lỗi và có chút lo sợ. Hắn lấy điện thoại ra, nhấn vào gọi điện cho cậu.
" Alo! Anh dậy rồi ạ? Đã ăn sáng chưa? "
" Anh nhớ em "
" Haha coi anh trẻ con kìa. Chiều nay là em về rồi, anh nhớ tý nữa ăn uống vào nhé! Nhớ cho A Hắc ăn luôn đó "
" Anh nhớ mà. . ."
Hắn tắt máy, đôi mắt dần xao xuyến. Hắn chóng người ngồi dậy, A Hắc đi đến ngoắc ngoắc đuôi nhìn hắn.
" Haizz. . Anh xin lỗi A Ly! Anh chắc chắn sẽ điều tra, cũng chắc chắn bản thân không hề có dục vọng với ai khác . Chắc chắn là lúc đó anh không làm gì cô ta "
" Gâu gâu "
" Tao sẽ cho mày ăn liền nên là đừng sủa nữa. Tao đang rất phiền não đấy "
Hắn thở dài, bước đến phòng bếp đổ thức ăn ra bát cho A Hắc. Sau đó đi đến phòng tắm để rửa sạch cảm giác dơ bẩn trên người mình.
Bạch Thiên từ trước đến giờ điều chỉ có dục vọng xấu xa đối với Dư Ly hoặc những người mà hắn cho là gần giống Dư Ly mà thôi. Điển hình là hắn từng dùng Chu Nhiên làm thế thân. Hắn mà không có cảm giác rồi thì dù cho kinh nghiệm tràn đầy cũng chả thể làm hắn hứng nổi, nhớ ngày xưa hắn còn nghĩ bản thân là bị liệt dương dự định đi bác sĩ để điều trị . . May mắn là lần đó vô tình thấy Dư Ly tắm thì liền cương nên mới nhận ra là bản thân không bị liệt mà chỉ do không hứng thú nên không thể lên.
( Au : Đây là 1 câu chuyện buồn. . . Cười )
Sau khi tắm sạch sẽ hắn nhanh chóng phóng lên chiếc giường quen thuộc có hơi ấm của Dư Ly mà an yên ngủ một giấc. Không biết từ lúc nào mà hắn đã không thể ngủ một giấc yên bình nếu như không có hơi ấm của cậu, bản thân hắn đã dần ghi nhớ cái cảm giác và mùi hương của cậu. Dần dần nó như trở thành một thói quen khắc sâu trong tìm thức của Bạch Thiên.
Tại công ty chính của Nhất tộc
" Sao rồi? Chuyện tôi dặn cô thành công chứ? "
Luy A Miên thở dài, khuôn mặt đầy vẻ tức giận, cô ta nghiến răng.
" Tên đó có phải là bị liệt dương hay không vậy? "
Cô ta đập bàn đầy oán giận. Cô gái ngồi trên ghế cau mài khó hiểu.
" Hả? Mạc Bạch Thiên sao có thể bị liệt. Tôi là từng cùng hắn ở không ít lần đấy "
" Mà lần nào thì hắn cũng gọi tên Dư Ly "
" Tôi không có xạo cô đâu Chu Nhiên, tôi làm mọi cách rồi hắn không có phản ứng gì cả. Ngày xưa cô quan hệ được với hắn chắc hẳng là có gì đó như ngồi nổ rồi "
Bình luận