Chương 55: QUYỂN 2 CHƯƠNG 23 : CẢM ƠN EM !

Sau 30 phút rời khỏi đô thị thì cũng đến nơi, cậu và hắn bước xuống. Bạch Thiên nhẹ nắm lấy tay cậu, gương mặt có chút đượm buồn.

" Bây giờ hoa còn nở không nhỉ? "

"Bạch Thiên! Nếu thật sự có chuyện gì hãy nói cho em biết. Anh im lặng không phải là cách tốt đâu. "

Hắn im lặng không đáp, tay vẫn nắm chặt lấy cậu. Lòng hắn bây giờ phức tạp vô cùng. Cả hai bước vào vườn hoa anh đào, nơi đây vô cùng mát mẻ chỉ tiếc là hoa điều rụng hết rồi, trên cây chỉ còn lại những cành lá xanh mướt mà thôi.

Hắn vẫn im lặng chậm rãi bước đi cùng cậu, đột nhiên cậu dừng lại. Đôi mắt dần trở nên lo lắng nhìn hắn.

" Anh không thể nói hay là không muốn nói? "

Cậu buông tay hắn, giọng nói có chút giận.

" Em thật sự muốn biết điều đang anh lo lắng? "

Hắn quay lại nhìn cậu, trên đôi mắt của hắn là vô vàng lo lắng và sợ hãi.

" Ừm! Không phải anh từng nói muốn cùng em trải qua tất cả mọi thứ sao? Nên hãy mau nói cho em biết đi, chuyện gì đã xảy ra mà khiến anh như vậy? "

Bạch Thiên im lặng vài phút, hắn thở dài nắm lấy tay cậu.

" Anh . . Không phải con ruột của ba. Bản thân anh cũng không ngờ đến chuyện này. Khoảng thời gian trước đây anh đột nhiên thấy màu mắt của mình nhạt đi. Cũng nhận ra bản thân không có nét nào giống mẹ cả, nên tháng trước anh đã lấy tóc của em và tóc của anh để xét nghiệm. Kết quả . . là không cùng huyết thống "

Hắn gục khuôn mặt xuống, cơn gió mạnh xào xạc thổi qua khiến cho mái tóc của Bạch Thiên đung đưa. Cậu ngơ ngác, tay có chút run rẫy.

" Chuyện này . . không thể nào là thật . . Rõ ràng trong album ảnh gia đình có hình của anh lúc 1 tuổi kia mà. "

" Đúng vậy, nên anh mới không thể hiểu được. Rốt cuộc tại sao anh sống từ bé đến lớn ở Mạc gia nhưng lại không cùng huyết thống với em được? Rốt cuộc người sinh ra anh là ai? Rốt cuộc anh là ai? Anh . . anh không biết bản thân anh có phải là Mạc Bạch Thiên hay không nữa? "

Hắn gục xuống, cả cơ thể và tâm trí hắn vỡ vụn. Bản thân hắn sụp đổ trước sự thật bất ngờ này. Hắn sợ hãi vô cũng . . nếu hắn không phải là Mạc Bạch Thiên thì rốt cuộc hắn là ai? Và nếu hắn không phải Mạc Bạch Thiên thì liệu Dư Ly có còn yêu hắn không?

Xung quanh hắn lạnh giá, màn tối vô hình bao trùm lấy hắn, cảm giác hư vô không rõ mình là ai khiến hắn không còn là hắn nữa . . Đột nhiên một sự ấm áp nào đó đang lên lỏi xâm nhập vào sự hỗn loạn ấy, trong tâm trí đen kịt đáng sợ ấy xuất hiện một ánh sáng đẹp đẽ bao bộc lấy Bạch Thiên . . Ánh sáng đó là Dư Ly.

Cậu khụy xuống, dịu dàng dang đôi tay đó ra ôm lấy hắn . . Cậu lại lần nữa sưởi ấm hắn, khuôn mặt và ánh mắt ôn nhu hiện lên.

" Anh chính là anh thôi Thiên à. . . là Mạc Bạch Thiên của em. Không ai có thể thay thế anh hết, nên là đừng sợ mà "

Cậu hôn nhẹ lên trán hắn, lòng hắn như được trút bỏ đi mọi sợ hãi ban đầu. Hắn ôm chặt lấy cậu, ôm chặt lấy ánh sáng cử cuộc đời hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...