Chương 63: QUYỂN 2 CHƯƠNG 31 : BÔNG HOA CỦA HẮC ANH

" Như vậy là sao chứ? Tại sao anh lại mong anh hai là con ruột? "

Cậu nhìn anh, đôi mắt ngỡ ngàng, rốt cuộc tại sao Hắc Anh lại thay đổi như vậy? Anh bây giờ giống như một người xa lạ mà cậu không hề quen biết. Người anh trai dịu dàng và hiền lành ấy biến mất rồi.

"  Anh có trồng một bông hoa, Anh đã luôn nâng niu và bảo vệ nó trong lòng kính .  . . Anh đã chờ mong ngày nó nở rộ xinh đẹp và vĩnh viễn thuộc về anh. Nhưng rồi cái cảm giác lo sợ ấy chợt nổi lên. Cảm giác lo sợ rằng nó sẽ bị một kẻ nào đó cướp mất bông hoa mà anh yêu thương "

  Hắc Anh tắt đi nụ cười, đôi mắt đỏ ấy trợn lên đáng sợ.

" Bông hoa? Anh là đang nói em? "

Cậu khó hiểu nhìn anh.

" Phải! Anh đã luôn bảo vệ em. Anh đã luôn cố gắng chăm sóc cho em. Cho đến 1 ngày anh nghi ngờ Bạch Thiên không phải con ruột của ba. Đột nhiên cảm giác sợ hãi nó chiếm lấy tâm trí anh, anh không ngủ được, cũng không ăn được. Anh không thể làm gì được và rồi một suy nghĩ đã len lối trong tâm trí anh, anh đã nghĩ :" Nếu anh không thể có được vậy thì anh phải khiến cho Em và Bạch Thiên hoàn toàn sợ hãi lẫn nhau ." Sau đó anh đã gây ra rất nhiều chuyện xấu, khiến cho hai người hiểu lầm lẫn nhau .  "

Cậu boàng hoàng không thể nói nên lời trước con người đáng sợ này.

" Anh đã dụ em cùng anh ăn cắp tiền của Bạch Thiên, làm cho tên khốn đó đánh em. Anh chính là người phá căn phòng của Bạch Thiên sau đó bảo em vào để em chịu trận. Anh cũng đã thấy em té vào hồ xi măng nhưng để cho tên đó đến cứu và mắng em. Việc của anh chính là trở thành một điểm tựa vững chắc, là một  anh hùng trong mắt em. Anh đã rất thành công trong việc khiến em sợ hãi Bạch Thiên đến ám ảnh .  . Nhưng mà tại sao? Tại sao bao nhiêu cố gắng như vậy lại bị ba xen vào phá nát hả? "

Anh chĩa súng lên hướng thẳng vào ông, Hắc Anh nghiến răng tức giận.

" Ta không hề muốn phá kế hoạch của con. Dù con có yêu em trai mình ta cũng sẽ không cản con .  . . Nhưng Tiểu Anh à con đang đi theo bước chân của ta ngày xưa. Chính vì vậy ta mới để con cưới Nhung Hoa mong rằng con sẽ từ bỏ  "

Ông bình tĩnh giải thích.

" Từ bỏ? Ba có biết lúc con lấy tóc của mình và của Bạch Thiên đi xét nghiệm con đã mong mỏi biết chừng nào không? Con đã mong rằng tên đó là con ruột của ba. Con đã mong rằng tên đó sẽ giống như con, sẽ gặp trắc trở và mãi mãi không thể ở cạnh Dư Ly. Con đã nghĩ dù Dư Ly sau này có cưới vợ sinh con thì con cũng có thể chấp nhận mà chúc phúc cho em ấy .  . Nhưng tại sao? Tại sao tên khốn đó cũng là anh của Dư Ly nhưng anh ta lại có thể bên cạnh em ấy.  . Có thể ôm em ấy còn con thì không? Ba có biết con đã căm hận bản thân mình như thế nào không? Con căm hận rằng tại sao con lại cùng một mẹ, cùng một cha với em ấy .  . Để rồi đến cả ôm em ấy, ôm lấy ánh sáng của cuộc đời con mà con còn không thể ôm bởi vì .  . Bởi vì chính cái huyết thống đó nó khiến trái tim và cơ thể của con bị kìm hãm, nó khiến con không thể. Ba có biết con đã khổ sở như thế nào không hả? "

Hắc Anh hét lên, anh dần dần buông súng xuống. Cậu nhìn anh, lòng đột nhiên có chút xót xa. Cậu không nghĩ rằng anh trai của mình đã phải khổ tâm nhiều như vậy, đã phải trải qua nhiều đau thương như vậy .  . Có lẽ những thứ đó đã khiến tâm trí và đầu óc của Hắc Anh trở nên vặn vẹo và méo mó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...