Chương 15: 15

Vừa bước chân vào cửa nhà, Mean đã nghe bà Malee hỏi.

- Miki nói con đi từ 11h trưa mà đến 7h tối mới về, lại đi với tình nhân của con à. Con nói chấm dứt rồi cơ mà.

- Vâng, chấm dứt rồi.

Bà Malee ngạc nhiên, con trai bà bị gì vậy. Cả Miki nữa, hai đứa nói chuyện gì mà vả nhau đôm đốp, cuối cùng cái người không hiểu gì lại chính là bà. Thế có tức không?

Mean mở cửa phòng, Miki đã ngồi sẵn trên giường mặc trên người bộ váy ngủ mỏng tang gần như xuyên thấu, mẹ nó mặc vào chả che được cái gì. Miki chưa kịp lên tiếng, anh đã đóng cửa rầm một cái, khóa luôn cửa phòng lại. Miki chỉ còn biết đập cửa uỳnh uỳnh kêu cứu mà cũng không ai nghe. Đáng đời!

Mean về thư phòng tiếp tục lao đầu vào công việc, anh muốn quên đi tất cả mọi thứ. Anh muốn trở về là Mean của ban đầu, một người với trái tim băng giá không chấp nhận tình yêu đến từ bất cứ ai, ngay cả chính mình. Mean không muốn nghĩ về Plan thêm nữa, nếu tiếp tục, cả hai sẽ chỉ càng tổn thương thôi.

Tối đó Mean ngủ gục trong thư phòng, không đời nào anh chịu cùng phòng với con đàn bà kia. Mẹ nó, kinh tởm.

Sáng hôm sau, anh đến công ty như bình thường và thấy Mark đã ở ngay đó. Hôm nay có bão hay sao mà thằng này lại xuất hiện khi anh chưa gọi cho nó nát luôn cái máy.

- Có gì quan trọng à?

- Anh có thấy hợp tác giữa tập đoàn Phiravich với nhà cô Miki đó hơi có vấn đề không?

- Có lỗ hổng?

- Ừ, em có điều tra thông tin bên tập đoàn đó mà thấy bí ẩn quá chừng luôn, nghi ngờ lắm.

Nghe Mark nói Mean cũng thấy nghi. Tối qua trong giờ ăn cơm, Miki còn đề cập đến việc đẩy nhanh đám cưới, chẳng lẽ cô ta muốn sớm chính thức gả vào nhà Phiravich vì có ý đồ.

- Mày đi điều tra tiếp, anh cũng sẽ xem xét cẩn thận lại.

Mark gật đầu rồi đi ra ngoài.

Nếu thực sự Miki có ý đồ không tốt với tập đoàn của anh, anh sẽ không tha cho cô ta.

_______________________________________________

- Bố, có chuyện gì bố gọi con gấp thế?

- Con mau ứng tiền ra trả cho chủ nợ đi.

- Con đưa hết cho bố rồi, con lấy đâu ra được chứ.

- Haizz... Con mau giục cưới nhanh nhanh đi, sau đó lấy tiền của Mean trả nợ cho công ty.

- Bố làm như lừa anh ta dễ lắm ấy. Bố thật quá đáng, chỉ vì món nợ của bố mà con muốn yêu đàng hoàng cũng không được.

__________________________________________

Mean vừa đóng tập hồ sơ lại thì thấy Miki bước vào. Hôm nay cô ta không giở trò quyến rũ như mấy hôm trước nữa, anh thật thở phào nhẹ nhõm.

- Anh Mean, mẹ nói chúng ta nên đi chọn nhẫn với váy cưới đi.

- Khi nào đi?

- Bây giờ cũng được, chúng ta tan ca sớm một chút, hôm nay cũng không nhiều việc lắm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...