Chương 12: Chương 12

Sau khi ba mẹ tôi gặp nạn, mỗi khi tôi không thể chịu đựng được, tôi đều lái xe đến cô nhi viện đó, lén nhìn nó qua hàng rào.

Nó luôn mang đầy vết thương, vì nó là Beta, một Beta sẽ không có bất kỳ cơ hội được nhận nuôi nào.

Bị viện trưởng ghẻ lạnh, bị bạn cùng trang lứa cô lập. Nhưng nó lại như một khúc gỗ, để mặc sự sỉ nhục mà không hề phản kháng.

Cho đến một lần tình cờ, tôi nghe thấy có người ép nó đi trộm tiền, nó ngoan ngoãn đi ra, đi đến một khoảng cách rất xa bên ngoài sân viện.

Nó ngồi rất lâu trên một tảng đá.

Dường như đã hạ quyết tâm, nó dời tảng đá đi, rồi đào đất bằng tay không rất lâu. Cho đến khi đào ra một túi nhựa.

Mấy tờ tiền giấy bên trong, tôi nhận ra ngay, đó là tiền của tôi.

Đứa trẻ lớn lên trong cô nhi viện e rằng không biết đây là ngoại tệ. Nó chỉ nhìn thấy một dãy số không trên đó, rồi tự tưởng tượng đó chắc là một khoản tiền khổng lồ.

Một khoản tiền lớn đến mức khiến người ta dằn vặt, day dứt không yên.

Trợ lý nhắc tôi nên rời đi.

Lần đầu tiên trong đời, tôi nảy sinh một cảm xúc rất khó gọi tên. Tiểu lừa đảo kia cuối cùng vẫn đặt tiền lại chỗ cũ, còn cẩn thận dùng đá che kín.

Khi trở về cô nhi viện với hai bàn tay trắng, nó không tránh khỏi bị đánh đập tàn nhẫn.

Lúc tôi nhận được cuộc gọi từ vệ sĩ báo rằng nó bị đánh rất nặng, xe đã đi được một quãng xa.

Rõ ràng cuộc họp đã trễ năm phút, nhưng tôi vẫn ra lệnh quay đầu xe.

Khoảnh khắc nó nhìn thấy tôi xuất hiện, cơ thể khẽ co lại, nép sau lưng đám trẻ. Nó nghĩ tôi không nhận ra nó.

Tôi thuận theo suy nghĩ đó của nó, thản nhiên hỏi: “Là Beta à?” Là hay không, thật ra cũng chẳng quan trọng.

“Chỉ cần ngoan ngoãn, tôi sẽ nuôi em mãi.” Dù có ngoan hay không, tôi vẫn sẽ nuôi em.

Có lẽ tôi thật sự có một vảy ngược không thể bị chạm tới, nhưng nếu là em, thì không sao cả.

(Hoàn)

Vì tiền thuốc men cho mẹ, tôi quyết định nhận công việc chăm sóc cậu chủ nhỏ bệnh tật, tính tình thất thường kia.

Cậu ta bản tính xấu xa, từng ném chuột vào tôi, còn bỏ đá sỏi vào cơm tôi ăn.

Đến năm mười tám tuổi, tôi trở thành món quà sinh nhật của cậu ta, từ đó trượt dài thành bạn giường.

Sau này mẹ tôi khỏi bệnh, tôi lập tức nghỉ việc, rời khỏi thành phố này.

Thế nhưng, khi mở cửa căn nhà mới, tôi lại thấy Phó Tuần đang ngồi ngay ngắn trên sofa.

Khi tôi đề nghị với bà Lâm về việc nghỉ việc, bà ấy sững lại một lúc, khó hiểu hỏi tôi:

“Không phải đang làm rất tốt sao, sao tự nhiên lại xin nghỉ?”

Đúng vậy, trong mắt họ, Phó Tuần được tôi dạy dỗ rất tốt, từ một cậu chủ nhỏ bạo ngược, âm trầm biến thành một thiếu niên ôn hòa, lễ phép như bây giờ.

Nhưng chỉ có tôi biết, tất cả đều là giả.

Chỉ cần tôi nghe lời cậu ta, cậu ta sẽ vui vẻ giả vờ ngoan ngoãn để lấy lòng tôi. Cậu ta hiểu rõ tôi không thích cái vẻ ngang ngược, hung hăng, ác độc, tàn nhẫn của mình.

Nhưng một khi tôi không thuận theo, ví dụ như từ chối yêu cầu của cậu ta, cậu ta sẽ lập tức xé toạc lớp mặt nạ ngoan ngoãn đó, tha hồ hành hạ tôi, còn lạnh lùng đe dọa:

“Nếu còn lần sau, tôi sẽ làm chuyện đó ngay trước mặt người làm. Bảo bối, đừng chọc giận tôi.”

Tôi chỉ có thể cười xin lỗi: “Mẹ của tôi vừa xuất viện, bà không quen sống ở Kinh thành, tôi muốn đưa bà về quê. Nếu không có gì thay đổi, tôi có lẽ sẽ định cư luôn ở đó.”

Bà Lâm là người duy nhất còn giữ được lý trí trong gia đình này. Nghe xong lời tôi, bà ấy cũng tỏ ra thông cảm. Đến lúc thanh toán tiền lương, bà mới hỏi thêm một câu: “Tiểu Tuần có biết chuyện này không?”

Phó Tuần không biết.

Tôi cố ý chọn ngày cậu ta kín lịch học để nộp đơn nghỉ việc, chỉ để cậu ta không hề hay biết. Nếu cậu ta biết tôi muốn.

Đọc gì tiếp theo?

Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.

Ảnh bìa của Điện Hạ Thân Mang Bệnh Tật Vẫn Giấu Phong Mang
Full
559
Đam Mỹ · 64% chọn · cao hơn TB 16.395,4×, Thể loại tương tự

Điện Hạ Thân Mang Bệnh Tật Vẫn Giấu Phong Mang

Điện Hạ Thân Mang Bệnh Tật Vẫn Giấu Phong Mang là một tác phẩm đam mỹ cổ đại cuốn hút, nơi những âm mưu và tình yêu đan xen giữa những kẻ ở tầng lớp quyền lực. Đại hoàng tử Tạ Duẫn Minh, mang trong mình bệnh tật và số phận mỏng manh, được xem […]
0.0 93 Chương
Ảnh bìa của Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm
Full
480
Đam Mỹ · Đang thịnh hành

Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm

Khi cái chết không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một hành trình đầy bi thương, *Cứu Rỗi Nam Chính Mỹ Cường Thảm* đưa chúng ta vào thế giới của Mị Lục — một linh hồn lưu lạc trong không gian và thời gian. Qua cái chết, Mị Lục phát hiện ra […]
0.0 145 Chương
Ảnh bìa của Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày
Full
4.8 N
Đam Mỹ · Đang thịnh hành

Cá Mặn Ám Vệ Làm Công Hàng Ngày

Khi Thời Cửu, một người làm công bình thường, phải trả giá bằng cả mạng sống vì những giờ làm thêm, cậu không ngờ rằng cái chết lại mở ra cánh cửa đến một thế giới cổ đại đầy bất ngờ. Nhưng niềm vui sống lại nhanh chóng tan biến khi cậu nhận ra mình […]
0.0 200 Chương
Ảnh bìa của [H tục] CON DÂU KHÁT TÌNH (Cao H)
Full
393.8 N
1v1 · Đang thịnh hành

[H tục] CON DÂU KHÁT TÌNH (Cao H)

CON DÂU KHÁT TÌNH Tên gốc: 见色起欲 Tác giả: Thời Phân Dịch: Nấm Thể loại: cha chồng con dâu, cao H siêu tục, không tam quan Số chương: 53 chương Giới thiệu: Sau khi con trai mất 3 năm, Phàn Tín luôn cuồng công việc bỗng mê đắm con dâu xinh đẹp lẳng lơ. Vừa […]
3.0 53 Chương
Ảnh bìa của [21+] Câu Dẫn Bạn Trai Của Bạn Thân
Full
214.4 N
18 · Đang thịnh hành

[21+] Câu Dẫn Bạn Trai Của Bạn Thân

Câu Dẫn Chồng Của Bạn Thân (Cao H) Giới thiệu nội dung: Thẩm Dao mười chín tuổi, là độ tuổi xuân tươi đẹp mơn mởn. Cô có cơ thể mẫn cảm và dâm ngầm, luôn thèm muốn gậy thịt lớn đâm nát lỗ nhỏ của mình. Nhưng cô cũng rất kén chọn, không phải bạ […]
3.7 43 Chương
Ảnh bìa của (Ngôn Tình 18+) Ngoài Tình Cùng Sếp Tổng
Full
68.9 N
1v1 · Đang thịnh hành

(Ngôn Tình 18+) Ngoài Tình Cùng Sếp Tổng

Lâm Kiều Kiều kết hôn ba năm nhưng vẫn không mang thai, bị nhà chồng ghét bỏ nói là gà mái không biết đẻ trứng. Mẹ chồng tìm tiểu tam tới tận cửa mang thai hộ cho chồng cô, lại không ngờ người con dâu xinh đẹp cũng ở công ty ngày đêm bị sếp […]
2.9 32 Chương

Dựa trên 1 lượt chuyển tiếp của độc giả

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...