Chương 68: QUYỂN 2 CHƯƠNG 36 : HỒI ỨC ( 1 )

Sáng hôm sau, Sơn Dương tỉnh dậy bên cạnh là Hạ Nghi đang mê man say giấc. Hắn cười nhẹ hôn lên trán cậu, hắn với tay lấy điện thoại lên xem. Đôi mắt có chút sợ hãi, hắn từ từ buông nhẹ tay cậu xuống.

" Tớ đi rồi sẽ về ngây "

Hắn khụy xuống hôn lên trán cậu và rời đi.

Đến biệt viện chính của Mạc gia, Sơn Dương bình tĩnh bước vào. Những người hầu xung quanh điều cúi người cung kính.

Sơn Dương bước vào sảnh chính, hắn cúi người đặt tay trái lên vai tạo nên tư thế chào truyền thống của Mạc gia.

" Thưa ngài! Con đã về "

Bầu không khí ngộp ngạt hiện lên, xung quanh điều là áp lực. Sơn Dương cố gắng bình tĩnh, ông ta đặt ly trà xuống đôi mắt đỏ ấy đằng đằng sát khí nhìn hắn.

" Con đã 22 tuổi, đã đến tuổi phải kết hôn rồi. Ta đã nể tình cha mẹ quá cố của Nguyên Hạ Nghi từng hợp tác với ta mà không quản chuyện yêu đương điền rồ của hai đứa. Bây giờ cái gì nên kết thúc thì kết thúc đi. Đừng bắt người ba phải tự tay giết cậu ta  "

Ông đập mạnh xuống bàn hằng giọng, hắn siết chặt tay.

" Xin ba hãy cho con thêm thời gian  "

" Ta đã cho con thời gian tận 6 năm rồi, hai đứa chơi đùa với nhau cũng 6 năm rồi chứ đâu ít. Ta không thích dài dòng nên hãy chấm dứt chuyện này trong 1 ngày. Chiều nay ta sẽ cho người đến đón con. Hôn lễ và mọi thứ ta đã sắp xếp hết rồi nên con không phải lo "

Ông đứng dậy rời đi, hắn khụy xuống sụp đổ. Sự áp bức từ ông quá lớn, hắn dù có chống đối cũng chỉ giống như một con kiến đấu với một con voi.
  Nếu bây giờ Sơn Dương không tuân lệnh làm theo thì chắc chắn ông ta sẽ cho người giết chết Hạ Nghi .  . Kể cả ba mẹ quá cố của cậu ấy có là bạn của ông ta thì ông ta vẫn sẽ không từ thủ đoạn.

________

Hắn nặng nề tâm trí quay về ngôi nhà của hai người. Lòng hắn hỗn loạn và mệt mỏi đến cực độ, hắn bước vào trong. Hạ Nghi vui vẻ đi đến, trên người cậu là một chiếc tập dề trong rất đáng yêu.

" Cậu về rồi. Đến đây ăn cơm đi! "

Cậu dịu dàng mĩm cười, đi đến nắm lấy tay hắn. Hắn cười trừ gật đầu, cả hai ngồi vào bàn ăn. Khuôn mặt hắn bây giờ trong vô cùng mệt mỏi, Hạ Nghi lo lắng nhìn hắn.

" Chuyện gì đã xảy ra vậy? Trong cậu mệt mỏi quá "

Cậu dịu dàng chạm vào gương mặt hắn. Hắn vẫn tiếp tục im lặng. Sau vài phút, Sơn Dương đặt đũa trên tay xuống bàn

" Nghi à .  . Mình .  . Mình dừng lại thôi  "

Hắn ngước lên, khuôn mặt vô cảm nhìn cậu. Hạ Nghi ngơ ngác, cậu cười gượng gạo

" Đừng giỡn vậy chứ Dương. Chuyện này không vui đâu. "

Lòng cậu dần dần nổi lên cảm giác đắng chát.

" Tớ không giỡn, thật xin lỗi cậu! 6 năm qua tớ là đùa giỡn với cậu, vài hôm nữa tớ sẽ kết hôn. Tuy có hơi đột ngột nhưng tớ nghĩ cậu sẽ chấp nhận được thôi. Tớ biết ba mẹ cậu mất nên cậu cũng không còn gì .  . Ngôi nhà này tớ cho cậu, tiền bạc chi tiêu hằng tháng tớ cũng sẽ chu cấp cho cậu. Xem như là thứ để tớ chuộc lỗi "

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...