Chương 69: QUYỂN 2 CHƯƠNG 37 : HỒI ỨC ( 2 )
Sơn Dương dừng xe lại, hắn bước xuống với sự mệt mỏi. Người đang đứng đối diện hắn là Hạ Tử với khuôn mặt đầy tức giận. Anh ta tiến tới nắm chặt cổ áo Sơn Dương.
" Chuyện này là sao? Cậu nói cậu yêu Hạ Nghi, bây giờ lại đi kết hôn với người con gái khác là sao hả? Cậu đang muốn gì "
" Tôi chỉ chơi đùa với Hạ Nghi thôi. Chỉ có vậy thôi "
Sơn Dương lạnh nhạt nói. Hạ Tử tức giận đấm thẳng một cú vào mặt Sơn Dương khiến hắn té khụy xuống
" Thằng chó! Cậu . . Cậu mau nói là những chuyện này là giả đi. Nói mau "
Hạ Tử hét lên. Hắn chóng tay đứng dậy, nhẹ lau đi vết máu trên môi.
" Tôi không rảnh để bịa chuyện "
Hắn vô hồn nhìn Hạ Tử. Anh ta siết chặt tay, đôi mắt oán giận nhìn hắn.
" MẠC SƠN DƯƠNG KHỐN NẠN!!! "
Anh ta nhào đến đấm mạnh vào mặt hắn lần nữa. Sơn Dương vẫn đứng im chịu đòn
" Tên chó chết nhà cậu. Cậu có biết Hạ Nghi yêu cậu như thế nào không hả? Cậu ấy đã hi sinh vì cậu đến nổi từ bỏ cả gia tộc ngoại chào đón cậu ấy. Chỉ vì . . . Chỉ vì muốn có thể đường đường chính chính mà cùng cậu kết hôn . . . Chỉ vì câu nói vu vơ của tên khốn như cậu mà cậu ấy đã không cắt tóc. Bây giờ cậu lại đối xử với cậu ấy như vậy . . Tên khốn nạn như cậu không xứng đáng với cậu ấy "
Hạ Tử tức giận đấm thêm một cú vào mặt Sơn Dương, anh vừa tức giận vừa oán trách hắn.
" Nhị Hạ Tử đánh đủ rồi chứ? Đủ rồi thì tôi đi đây "
Hắn lạnh nhạt đứng dậy, phủi đi vết bụi trên quần áo. Hạ Tử ngơ ngác, đây là Sơn Dương sao? Hắn bây giờ trong lạnh lẽo và vô cùng u ám. Anh bây giờ thật sự không thể hiểu nổi đâu mới là con người thật của Mạc Sơn Dương nữa rồi.
" Mạc Sơn Dương cậu sau này . . chắc chắn sẽ hối hận "
Hạ Tử cũng lạnh nhạt rời đi. Hắn im lặng lên xe quay trở về nhà chính. Bước vào căng biệt viện, cả cơ thể và tâm trí hắn điều chồng chất áp lực.
" Mọi thứ đã sắp xếp rồi ngày mai thứ con cần làm là ngoan ngoãn trở thành chú rể thôi "
" Vâng thưa ba "
Hắn cúi người rời đi, vào phòng hắn mệt mỏi nằm dài trên giường. Lấy trong túi ra một chiếc hộp đen đơn giản, bên trong là một chiếc đồng hồ theo kiểu cổ điển. Chiếc đồng hồ này nhìn rất sang trọng, kiểu dáng cũng đơn giản lạ mắt, nó thuộc kiểu đồng hồ được thiết kế riêng.
Hắn nhẹ mở ra, bên trong là hình ảnh Hạ Nghi cầm bó hoa anh đào dưới bầu trời đầy nắng ấm, tấm ảnh này cũng được chính tay hắn chụp cho cậu. Năm đó là lúc tốt nghiệp cấp ba, khoảng thời gian đầy hạnh phúc.
" Hạ Nghi . . Quả nhiên em rất hợp với hoa anh đào. Màu hồng ấm áp và dịu dàng và cả bầu khí yên bình khi ở bên cạnh em . . Thật sự khiến anh không thể ngừng tham lam mà muốn ôm lấy. "
Bình luận