Chương 79: QUYỂN 2 CHƯƠNG 47 : THIÊN ! EM ĐẾN RỒI ĐÂY

  Vài tháng sau mùa mưa cũng dần dần đến, những ngày nắng oi bức cũng kết thúc. Dư Ly đi đến bệnh viện cùng một cây dù màu trắng nhạt, cậu lại đi đến căn phòng quen thuộc ấy.

" Thiên! Em đến rồi đây. . . "

Cậu ngồi xuống, nắm lấy cánh tay có dây truyền nước biển đó lên một cách dịu dàng. Đôi môi cậu khẽ mĩm cười ôn nhu, cậu hôn lên trán hắn.

" Sắp đến sinh nhật của anh rồi. Lúc đó em sẽ tự tay mình làm bánh cho anh nha  "

Cậu cười tươi, tay chạm lên tóc hắn tỏ ý trêu ghẹo.

" Nhưng mà em không biết làm bánh sinh nhật .  . Nên em sẽ nhờ chị ấy vậy "

Cậu đứng dậy, cầm lấy cây dù đang nhiễu nước li ti. Cậu vẫy vẫy tay về phía hắn tạm biệt.

" Em đi đây! Chiều sẽ lại đến thăm anh "

Dư Ly vui vẻ rời đi, cậu bước vào trong xe.

" Cậu muốn đi đâu? "

Du Minh quay xuống hỏi cậu.

" Anh đến trụ sở cảnh sát giúp tôi nha? Tôi muốn gặp chị ấy "

Anh ta gật đầu.

  Đến trụ sở cánh sát, cậu hít một hơi lấy bình tĩnh bước vào phòng thăm. Trong lúc ngồi trên ghế đợi cậu không khỏi lo lắng mà nhịp nhịp chân.

  Tiếng lạch cạch của cánh cửa mở ra, Nhất Chu Nhiên đi đến. Cô bây giờ trong khá ốm, đôi mắt cũng u ám trong không còn xinh đẹp và kiều diễm như xưa nữa

" Cậu gặp tôi để làm gì? "

Cô gục khuôn mặt xuống, giọng nói yếu ớt phát lên.

" Em xin lỗi đã làm phiền chị nhưng mà em đã suy nghĩ về việc này rất lâu, hôm nay mới can đảm đến gặp chị "

Cậu dịu dàng nhìn cô, Chu Nhiên cũng ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt cậu.

" Chị .  . Hãy làm từ đầu nha! Nói ra có thể chị sẽ thấy phiền vì em để ý đến chuyện gia đình chị .  . Nhưng bác gái chỉ có một mình, bác ấy cũng chỉ có mình chị là đứa con duy nhất. Em biết chị cũng rất đau lòng khi để bác sống cô đơn. Nên hôm nay em để đây để muốn chị hãy suy nghĩ thật kỹ. Em có thể giúp chị rời khỏi nơi ngục tù tâm tối này "

Cậu mạnh mẽ lên tiếng, biểu cảm đầy quyết tâm nhìn Chu Nhiên.  Cô im lặng vài phút, khi nghĩ đến mẹ già phải một một mình cô đơn trong căn nhà đó quả thật cô không thể kìm lòng. Nhưng lòng tự tôn của cô cũng nổi lên

" Cậu là đang thương hại tôi? "

Chu Nhiên cau mày, cậu lắc đầu liên tục.

" Dạ không! Không phải vậy đâu. Em .   .  Em chỉ là .   . Thật sự không nỡ nhìn chị và bác gái phải xa nhau như vậy. Lúc đó em nghĩ nếu em bị như vậy cũng sẽ rất là đau lòng nên mới .   .  "

Cậu gục mặt xuống tội lỗi

" Mẹ tôi đến tìm cậu sao? "

" Dạ không ạ. Là em tự mình đến thôi "

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...