Chương 102: QUYỂN 3 CHƯƠNG 15 : TIỀM THỨC CỦA BẠCH THIÊN

Xung quanh cơ thể hắn đột nhiên cảm thấy một loại không khí kì lạ, hắn dần tỉnh dậy nhưng lại không phải tỉnh dậy trong hiện thực mà là tỉnh lại trong tiềm thức của mình. Bạch Thiên khó hiểu nhìn mọi thứ xung quanh

" Đây là mơ sao? "

Hắn chóng người đứng dậy, không gian xung quanh là một màu trắng xoá. Trắng đến nổi khiến hắn không thể cảm nhận được bất kì điều gì khác. Đột nhiên một luồng khí mát mẻ thổi qua, xuất hiện trước mắt hắn là một con vật lạ lùng cũng mang màu trắng. Con vật đó có dáng dóc giống một con người nhưng lại mang màu trắng đục khiến hắn không nhìn rõ được diện mạo.

" Ngươi muốn dẫn ta đi? "

Con vật đó gật đầu, nó đi đến nhẹ nắm lấy tay hắn. Cánh cửa đột nhiên xuất hiện, Bạch Thiên cùng nó đi qua.

" Đây là . . Là trường học cấp ba . . Mà ta từng học? "

Những kí ức vào năm đó lần lượt ùa về tâm trí hắn. Bạch Thiên đã nhớ rõ được Dư Ly của năm 16 tuổi, cũng nhớ rõ được bản thân hắn lúc đó từng đáng sợ với cậu ra sao.

Sau đó nó lại nắm tay hắn, dẫn hắn đi qua vài cánh cửa nữa . . Những quá khứ đó như một cuộn phim diễn ra trong đầu hắn. Sau đó một cánh cửa lớn đã hiện ra. Hắn đã cùng nó bước vào, cánh cửa ấy dẫn Bạch Thiên đến kí ức ngày ở biển

" A Ly "

Hắn như tự mình chứng kiến lại bộ phim của cuộc đời mình. Bạch Thiên say mê nhìn ngắm cậu, lúc đó Dư Ly đã chấp nhận lời tỏ tình của hắn . . Tuy ở trong tiềm thức nhưng trái tim hắn vẫn rạo rực lên vì cậu. Bạch Thiên bước đến, hắn đưa cánh tay xoa lên khuôn mặt cậu trong kí ức.

" A Ly à cảm ơn vì lúc đó đã chấp nhận bên cạnh anh, cảm ơn em vì đã yêu anh "

Cơn gió biển ấy ngừng thổi, kí ức lúc đó cũng dừng lại. Một cánh cửa khác mở ra, những chuyện về bản thân và quá khứ cũng dần được Bạch Thiên nhớ lại hết từ đầu cho đến cuối.

Con vật đó đã dẫn Bạch Thiên đến cánh cửa màu đen nằm góc cuối trong tâm trí hắn. Đó là cánh cửa mang những kí ức lúc hắn vừa tỉnh lại sau 2 năm.

" Nó tối như vậy . . Chắc hẳng lúc đó ta đã làm những việc rất sai trái đúng không? "

Hắn nhìn sinh vật bên cạnh, giọng trầm ấm hỏi. Con vật đó không trả lời hắn mà chỉ buông tay để hắn tự mình bước vào

Bên trong là những quá khứ lúc hắn ghẻ lạnh cậu, những lần hắn làm cậu tổn thương. Bạch Thiên điều tự mình chứng kiến tất thẩy, chính bản thân hắn bây giờ còn tự thấy căm ghét mình. Tại sao lúc đó hắn lại làm những chuyện có lỗi với cậu như vậy chứ?

Bạch Thiên đi đến cạnh cậu, hắn muốn đưa cánh tay ấy lên lau đi giọt nước mắt cho cậu nhưng đáng tiếc đó chỉ là kí ức và tiềm thức của hắn chứ không phải là hiện thực.

" Anh là thằng khốn nạn! Tại sao anh lại làm ra loại chuyện như vậy được chứ? Nếu anh tỉnh dậy . . nếu anh tỉnh dậy thì làm sao có thể nhìn mặt của em đây A Ly "

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...