Chương 104: QUYỂN 3 CHƯƠNG 17 : TÔI MUỐN MUA CHỦ TIỆM !
Không khí ở Kinh Đô Ánh Sáng dần ấm hơn, chỉ còn vài tháng nữa là mùa xuân đến nên rất nhiều người đua nhau xuống phố để mua sắm những vật dụng mới.
Tiệm bánh ngọt bên gốc nhỏ của quận Louvre khá nổi tiếng ở nơi này. Một phần vì bánh khá ngon và phần lớn còn lại do chủ tiệm ở đó. Cậu trai ấy không phải người châu âu nhưng lại trong vô cùng xinh đẹp, trên người lại toả ra một khí chất của quý tộc Châu á.
" Bonjour! " ( Xin chào trong tiếng Pháp )
" Xin chào quý khách "
Cậu cúi người vui vẻ.
" Tôi đến đây là để lấy hết can đảm tỏ tình với cậu đó cậu Dư Ly. Suốt 1 tháng qua tôi đã luôn đến đây vì cậu "
Anh chàng đó nhìn cậu với ánh mắt đầy yêu thương, Dư Ly cười gượng.
" Thật lòng xin lỗi tôi đã người trong lòng của mình rồi "
Cậu đưa bàn tay có đeo nhẫn lên, anh chàng đó cũng buồn bã bỏ đi. Chị nhân viên bên cạnh nhìn cậu có chút tò mò
" Dư Ly à anh ta là bá tước nên rất giàu đó. Em từ chối như vậy thì tiếc quá "
Chị ấy vuốt nhẹ lại mái tóc vàng, mặt đầy tiếc nuối.
" Em không thể ở bên cạnh người mà em không yêu "
Cậu cười nhẹ xoay xoay chiếc nhẫn trên tay.
1 năm qua cậu đã không ngừng nhớ về hắn. Tiệm bánh của cậu cũng lấy tên là fleur de cerisier (( hoa anh đào trong tiếng Pháp )). Những gì cậu làm điều một phần nào đó liên quan đến Bạch Thiên. Cậu đã từng nói sẽ dành cả cơ thể và tâm trí để yêu hắn chính vì vậy dù có bao nhiêu người chân thành hay đối xử tốt với cậu ra sao thì cậu điều chọn từ chối.
" 1 năm qua chị không hề thấy người tình của em đến thăm em . . Vậy mà em vẫn một lòng yêu anh ta sao? "
Chị ấy đặt vài chiếc bánh vào ngăn tủ, mắt nhìn cậu xót xa. Dư Ly cười nhạt an ủi
" Yêu một người đâu nhất thiết phải cần người đó đáp lại. Em cũng hiểu bản thân em bây giờ là ngu ngốc nhưng em cũng không biết cách để ngừng yêu anh ấy. Nên em cứ âm thầm nhớ anh ấy và âm thầm yêu thôi chị à "
Không khí xung quanh cậu toả ra một loại cảm giác khiến cho người ta thấy thương cảm. Từ lúc cô làm việc cho tiệm bánh của cậu cũng đã không ít lần nhìn thấy cậu ôm chiếc nhẫn ấy mà lén khóc. Lâu lâu cô đã giả vờ giới thiệu người này người kia cho Dư Ly nhưng cậu điều một mực từ chối.
" Haizz . . Chị xin lỗi vì đã luôn khuyên ngăn em "
Cô buồn bã nói
" Không sao đâu. Em biết chị vì lo lắng cho em nên mới như vậy "
Cậu nhìn cô dịu dàng, cô đặt chiếc mũ xuống.
" Khi sáng chị kiểm tra trong kho thì thấy hết bột rồi nên chị sẽ đi mua một ít vậy "
" Vâng! Chị đi cẩn thận "
Dư Ly vẫy tay tạm biệt cô.
Không gian xung quanh tiệm dần trở nên yên ắng, mọi thứ im lặng khiến cậu có chút đượm buồn. Bất chợt gương mặt của anh hiện lên trong tâm trí cậu, Dư Ly ngồi xuống cậu thở dài.
Bình luận