Chương 105: QUYỂN 3 CHƯƠNG 18 : MUỐN ĐƯỢC CÙNG ANH !
Buổi sáng ấm áp ở Paris cùng dần tàn, Dư Ly cùng Bạch Thiên trở về nhà của cậu. Căn nhà này được Hắc Anh tặng cậu lúc cậu còn du học, sau khi kết thúc việc du học trở về thành phố thì căn nhà đã được một người khác thuê. Sau thời gian dài cậu quay lại thì ngôi nhà ấy vẫn không thay đổi.
" Nó khá nhỏ nhỉ? "
Bạch Thiên cởi áo khoác ngoài ra, hắn bước vào trong.
" Dạ. Tuy nhỏ nhưng nơi này rất gần với kim tự tháp kính của bảo tàng Louvre nên khi có dịp rảnh hoặc quá nhớ anh em sẽ đóng cửa tiệm 1 ngày để đến bảo tàng "
Cậu cười nhẹ, Bạch Thiên đi đến ôm chầm lấy cậu.
" Dù sao cũng sắp trở về rồi . Hay là mình đi hẹn hò một chút đi "
" Đây có tính là làm nũng không? "
Cậu xoa xoa lưng hắn.
" Anh chỉ làm nũng với mỗi mình A Ly thôi "
___________
Kinh đô ánh sáng về đêm như được khoác một tấm áo mới, đẹp kiêu kỳ, sang trọng và cực kỳ quyến rũ. Ánh sáng của quận Louvre như từng bừng, chúng chíu gọi mọi ngỏ ngách. Kể cả một hiểm nhỏ cũng trong sáng sủa đến kì lạ.
Bạch Thiên cùng Dư Ly đi đến kim tự tháp kính của bảo tàng Louvre. Cả hai yên tĩnh nhìn mọi thứ, Dư Ly ngắm bảo tàng, Bạch Thiên thì ngắm Dư Ly
" Tóc của em dài hơn rồi. "
Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng mân mê sợi tóc xoăn ấy
" Màu mắt của anh cũng đổi sắc rồi. "
Cậu tiến tới dịu dàng chạm vào mắt hắn. Cả hai nhìn nhau với sự si mê, dần dần gần nhau hơn . . Họ trao cho nhau nụ hôn kiểu Pháp. Bạch Thiên tham lam mút lấy môi cậu, Dư Ly cũng khao khát mê mẩn hương vị của hắn.
" Suốt 1 năm qua em đã luôn mong nhớ nụ hôn này "
Biểu cảm trên mặt cậu dần đổi, lòng Dư Ly bây giờ vô cùng rạo rực. Nó vẫn luôn nồng cháy cảm giác hạnh phúc
" Bây giờ em muốn gì anh cũng sẽ đáp ứng cho em hết. Chỉ cần em nói anh điều sẽ làm "
Hắn cầm tay cậu lên, môi khẽ hôn nhẹ lên ngón áp út. Cậu ngạc nhiên nhìn vào tay Bạch Thiên
" Chiếc nhẫn đó . . "
" Anh đã tìm lại nhưng không thể tìm thấy. Vì vậy anh đành phải đặt lại một chiếc khác, anh xin lỗi. "
Bạch Thiên gục mặt xuống, hắn trong vô cùng đáng thương
" Mọi chuyện đã qua rồi mà. Lúc đó anh cũng không nhớ được mọi thứ . . . Em cũng không nỡ trách anh "
Dư Ly hôn nhẹ lên trán hắn
" Haizz! Ly à . . Thà là em giận anh hay mắng anh thì anh còn thấy nhẹ lòng. Em bao dung, dịu hiền với anh như vậy anh cảm thấy bản thân mình như một thằng đần độn và khốn nạn ấy "
Bạch Thiên thở dài. Hắn bây giờ là đang tự trách bản thân lúc đó cũng quá ngu đần rồi, tại sao có thể làm ra mấy chuyện điên khùng như vậy chứ?
Bình luận