Chương 19: Chap 18
- CHAP 18 -
- Đừng khóc nữa... Ở cách đó không xa nhỏ Uyên đang gục đầu vô vai con Tâm nức nở.
- Tao... Có gì nghèn nghẹn trong cổ nhỏ.
- Haizzz... Con Tâm thở dài đánh sượt một cái. Chuyện xảy ra nãy giờ cả hai đứa nó đều đã chứng kiến hết. Cả hai đều đã làm lành với nhau rồi mà? Tiếng thở dài của con Tâm có ý nghĩa gì?
----------------------------------------------------------------------------
- Để anh đưa em đi bệnh viện băng vết thương lại. Chảy máu nhiều quá. Với test coi có bị thương chỗ khác không. Sau một nụ hôn dài cuối cùng Phong cũng buông Duy ra và bắt đầu chú ý đến vết thương trên đầu gối cậu.
- Về nhà băng bó sơ sơ là được rồi anh. Vô đó phiền phức lắm. Em ổn mà. Cậu lắc đầu nguầy nguậy.
- Ngoan. Nghe lời anh. Được không? Anh nhìn cậu nghiêm giọng lại.
- Haizzz. Được rồi... Không nên chọc giận "đại thiếu gia". >.<.
- Vậy bây giờ em ngồi đây đợi chút. Anh đi gọi Taxi... Phong xoa đầu cậu và không quên đặt thêm một nụ hôn lên trán để "khen thưởng" sự "nghe lời" của cậu. Cậu ngồi đó nhìn theo bóng lưng cao lớn kia rồi cười một mình. Hạnh phúc tưởng như đã mất đi nay đã trở lại.
- Mày tưởng mày làm vậy thì anh Phong sẽ quay lại với mày à? Một giọng nói vang lên từ sau lưng làm cậu giật mình quay phắt lại.
- VIỆT??? Cậu trố mắt lên nhìn hắn. Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây?
- Ngạc nhiên lắm à? Haha. Mày suốt đời vẫn chỉ là đứa ngu thôi. Việt nhìn Duy mỉa mai.
- Ý mày là sao?
- Nhìn đi. Việt chỉ tay về phía Phong đang đứng đón Taxi nãy giờ.
- Anh Phongggg... Cậu càng ngạc nhiên khi chỗ Phong đứng không chỉ có một người. Có đến hai người. Là Phong và... ? Người kế bên kia là ai? Sao lại ôm eo anh tình tứ như thế? Không phải vừa nãy chỉ có mình anh sao? Cậu bật dậy chạy lại chỗ hai người đó đang đứng.
- A. Duy. Đã lâu không gặp? Người con trai đang đứng cạnh Phong nãy giờ quay qua đáp lời cậu.
- Anh... B... BẢO??? Sao... Sao... Cậu lắp bắp. Những thanh âm định vụt ra khỏi miệng bị trôi tuột xuống cổ họng trở lại. Bảo và Việt ở đâu xuất hiện cùng lúc thế này?
- Gì vậy em yêu? Phong quay pha hôn lên má Bảo một cái.
- Duy tìm anh kìa. Bảo hướng ánh mắt về phía cậu.
- A. Chào. Lâu rồi không gặp. Có lên giường được với ai nữa không? Anh hỏi cậu giọng đầy miệt ý.
- Anh...
- Sao? Không phải cậu khoái làm tình với trai lắm à. Haha. Tôi hỏi vậy có gì không đúng sao? Anh trả lời cậu tay vẫn ôm ngang eo Bảo.
- Mày nghĩ mày còn tư cách để yêu anh Phong sao? Việt từ khi nào đã tiến sát sau lưng Duy.
- Cậu mãi mãi là người đến sau. Người đến sau... Bảo bước lại gần xô cậu té xuống đất. Từ xa cậu thấy hai nhỏ Uyên và Tâm đang đi đến. Như người chết đuối gặp phải phao cứu sinh cậu lật đật chạy lạy chỗ hai đứa nó. Trong lòng dâng lên nỗi hoang mang cực độ. Nhưng chưa kịp nói gì thì...
- Không phải mày nói không cần tụi tao sao? Tụi tao đã chán cái cảnh lúc nào cũng phải kè kè theo mày rồi. Mày chỉ là thằng phản bội. Cả trong tình yêu lẫn tình bạn. Không hơn không kém... Nhỏ Uyên nhìn cậu bằng nửa con mắt.
- Mày không xứng đáng được yêu thương. Mày không xứng. Không xứng... Không xứng... Tiếng con Tâm vang vang trong tai cậu. Âm vang chỉ trích kéo dài lặp đi lặp lại.
- Đồ phản bội.
- Đồ phản bội.
- Phản bội.
- Phản bội.
- Phản bội.
Phong, Việt, Bảo, Uyên, Tâm không biết từ lúc nào đã quây tròn xung quanh cậu. Bỗng từ đâu xuất hiện thêm dì Tư, ông Minh, và cả mẹ cậu nữa. Cả ba người đang tiến lại gần hơn...
- Một người phản bội cả cha ruột mình như cậu thì sẽ không bao giờ có được hạnh phúc... Cậu ngước lên nhìn ba mình. Không phải hai cha con đã làm hòa rồi sao???
- Mẹ thật thất vọng về con. Mẹ không ngờ con lại là người như vậy... Mẹ cậu tiếp lời ông Minh. Vẻ mặt đầy ai oán.
- Dì không ngờ thằng Phong nó yêu nhầm bây. Bây rốt cuộc cũng như những đứa khác. Bây không xứng với nó. Bây đã phản bội lại lòng tin của nó. Dì Tư nhìn cậu giận dữ.
- Mọi người... Cậu chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì... "Bíp" Chiếc còng trên tay cậu đột nhiên hít lại với nhau.
- AAAAAAAAAAAA. Luồng điện lại sock cậu ngã nhào xuống đất. Trong lúc mơ màng cậu vẫn còn nghe được rất nhiều tiếng nói xoay quanh mình "Đồ phản bội... Đồ phản bội... Đồ phản bội... Đồ phản bội..."... Phụt... Mọi vật trước mắt cậu đang uốn éo theo những hình thù Zig Zag quái dị rồi từ từ nhòe nhoẹt... Phụt... Con đường cao tốc biến mất. Chiếc BMW đang nằm ở chân trụ biến áp cũng biến mất. Mọi người đang tập trung đầy đủ cũng như thế. Chiếc moto bị cậu đá ngã đang nằm sóng soài cũng không thấy đâu nữa. Trong khoảng không trước mặt cậu một lỗ đen đang dần hình thành và xoáy mạnh thành một hình thù quái dị đồng thời hút hết mọi thứ vào đó. Không gian từ từ đảo ngược xoáy tròn xung quanh cậu. Cái lỗ đen kia càng ngày càng tiến gần cậu hơn. Hình như nó đang muốn hút cả cậu vào đó. Toàn thân cậu trong phút chốc bị co kéo dữ dội. Cậu muốn bấu víu vào đâu đó để tìm lối thoát nhưng không có gì để cậu bám vào cả. Ngoáy đầu nhìn lỗ đen đang tới gần cậu chợt thấy những khung cảnh cũ đang xoay tròn trong đó...
Bình luận