Chương 3: Chap 2
- CHAP 2 -
SÁNG HÔM SAU
- Giận tao hã? Duy kéo kéo áo nhỏ Uyên.
- Ai thèm. Plè... Nhỏ lè lưỡi. Thật ra thì sau khi về nhà nhỏ cũng đã nhận ra mình có phần lỗi trong chuyện hôm qua nên cũng chẳng để bụng gì. Đó cũng là một trong những tính tốt của nhỏ. Sai thì nhận và tự sửa sai chứ không để người khác phải phiền lòng.
- Hì hì. Tao biết mà. Mày làm sao nỡ giận tao. Duy cười.
- Rồi mày với nó sao rồi? Hôm qua tao về rồi nó có làm gì mày không?
- Có. Tao với hắn ăn cơm rồi làm...
- Làm gì??? Mày nghĩ sao mời nó ăn cơm vậy thằng kia. Rồi còn làm gì? Làm gì mày nói coi... Nhỏ Uyên chen vào.
- Mày từ từ cho tao nói coi. Tao với hắn đã làm bạn với nhau. Chút nữa người ta vô mày đừng có kiếm chuyện nữa. Hắn không phải như mày nghĩ đâu...
- WHATTTTTT ????? Tao có nghe lộn không Duy... Mày... Làm bạn... Nhỏ Uyên bất ngờ...
- Ừ. Làm bạn.
- Mày có điên không. Hay nó uy hiếp mày? Nói mau. Nếu đúng vậy thì nó tới số rồi... Nhỏ Uyên lại bắt đầu nổi cơn "tam bành"
- Vì tao với Phong có sự đồng cảm... Nói rồi Duy ngồi kể cho nhỏ nghe hoàn cảnh của hắn. Nhỏ vừa nghe vừa gật gật đầu...
- Đến khổ với mày. Mày chỉ được cái lúc nào cũng tình cảm dạt dào rì rào mà không cần biết đối phương ra sao... Thôi thì tùy mày. Muốn làm bạn làm bè gì cũng được nhưng có gì phải báo tao biết liền đó.
- Ừ! Biết rồi...
- Bạn mày tới kìa. Nhỏ Uyên nói rồi hất mặt ra cửa.
Duy quay lại thì thấy hắn đang đi vào lớp. Vẫn cái vẻ ngông ngông đánh chết không bỏ đó. Cậu nhìn hắn rồi phì cười. Nhỏ Uyên ngồi kế bên cũng thấy lạ vì lâu nay cậu rất ít cười. Hôm nay có việc quái gì mà tự nhiên cười phì vậy chứ. Không lẽ có bạn mới thuộc type nổi loạn làm cậu đổi tánh chăng... Nhỏ đặt ra trong đầu bao nhiêu câu hỏi rồi im lặng chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra...
- Hi cưng! Đi học sớm hen! Vừa vào chỗ hắn đã cười và nói với cậu.
- Bỏ chữ cưng dùm đi... Nghe rợn quá... Duy gắt nhẹ.
- Sorry. Quen rồi. Cứ ai nhỏ hơn tôi đều gọi vậy đó. Hehe... Hắn cười gian...
- À! Ăn sáng ha... Nói rồi hắn chìa cho cậu 1 phần Hamburger to ụ... Rồi quay qua nhỏ Uyên hắn tiếp lời:
- Uyên! Ăn sáng luôn nha. Có mua cho Uyên nữa nè. Hắn đưa thêm 1 phần cho nhỏ.
- Có bỏ thuốc độc không đó. Tự nhiên đâu ra mời tui dzậy... Nhỏ liếc xéo nhưng tay vẫn giật lấy chiếc Hambuger.
- Không có đâu cô Hai. Coi như "mua chuộc" để có thêm bạn thôi. Haha. Hắn cười đểu.
- Lý do hay nhỉ. Nhưng tạm cho qua... Haha... Thấy chưa! Nhỏ đâu có để bụng đâu. Chỉ cần đối phương có biểu hiện tốt là nhỏ cho qua hết. Chưa kể không phải ai cũng dễ dàng làm thằng bạn "nhạy cảm" kia của nhỏ phải mở lòng ra nên nhỏ cũng yên tâm chút đỉnh khi để Phong làm bạn với Duy.
Về phần Duy cậu ngồi đó cầm cái hamburger rồi nhìn Phong. Nhìn hắn giỡn với nhỏ Uyên không có gì là vương vấn chuyện hôm qua cả. Nhìn cả hai như thân thiết lâu lắm rồi vậy. Cậu không ngờ rằng mới sáng qua còn khinh khỉnh nhìn nhau mà hôm nay đã thế này. Có lẽ do duyên số cũng nên. Nghĩ rồi cậu cũng yên tâm mà "hưởng thụ" phần ăn sáng của mình. Mà xét ra hắn cũng chu đáo chứ nhỉ. "Bày vẽ" đồ ăn sáng cho bạn mới quen nữa chứ - và người bạn đó cũng là...
***********************************************
WC NAM
- Chào em yêu. Nhớ em quá hà... Giọng nói nhả nhớt của tên Tùng vang lên phía sau làm cho Duy giật bắn mình - Cái tên đã gây ra sự việc kinh khủng kia.
- Mày muốn gì? Duy hằm hè trong cổ họng rồi bước lùi.
- Muốn vui vẻ... Há há... Tên khốn nạn cợt nhả.
- Mày biến đi. Không thì đừng trách...
- Em yêu à. Sao vô tình vậy bé? Anh nhớ là em nói em yêu anh lắm mà. Em có thể dâng hiến hết cho anh mà... Vừa nói hắn vừa phẩy phẩy xấp hình trên tay...
- Mày muốn gì nữa đây? Mày gây ra rắc rối cho tao vậy chưa đủ sao?
- Anh nói rồi đó. Anh muốn vui vẻ với cưng thôi. Haha... Nói rồi tên Tùng lao thẳng tới cậu...
PHỰT... Hàng nút áo đứt ra... Chiếc áo đồng phục trên người Duy cũng mau chóng bị hắn xé rách. Cậu ra sức vùng vẫy chòi đạp nhưng vô dụng. Hắn quá khỏe. Chỉ trong chốc lát hắn đã đè cậu sát vào tường và sờ soạn khắp cơ thể. Những ký ức khủng khiếp lại ùa về theo từng cái vuốt ve kinh tởm của tên Tùng. Nước mắt cậu ứa ra... - Không được mình không thể buông xuôi đc... Nghĩ rồi cậu dùng hết sức bình sinh đập đầu ra phía sau...
CỐP... Tên Tùng bỏ cậu ra. Thừa cơ hội Duy nhanh chân chạy. Nhưng...
- Ahhh... Hắn đã nhanh tay nắm tóc cậu lại.
BỤP. Hắn đấm vào mặt Duy làm cậu ngã chúi nhủi...
- Đĩ chó. Mày dám chạy àh. Để tao coi mày chạy đi đâu... Vừa nói hắn vừa đè Duy xuống rồi tát cậu lia lịa... Cậu chỉ còn biết nằm yên chịu trận vì đã quá kiệt sức... Tùng cứ mặc nhiên thỏa mãn cơn thú tính của hắn... Hắn mở khóa dây nịt của cả hai rồi bắt đầu cởi quần cậu ra... Bỗng...
RẦM... BỐP.... RẦM... RẦM...
Duy cảm thấy trên người cậu không còn sức nặng đè lên nữa. Hắn đâu rồi nhỉ - Cậu lồm cồm bò dậy thì thấy Phong đang đánh tên Tùng tới tấp. Những cái xô lau nhà trong WC được trưng dụng làm vũ khí. Phong đang điên cuồng cầm hai cây lau nhà quật tới tấp vào người tên Tùng. Hắn bị đánh bất ngờ không kịp trở tay nên chỉ biết co người chịu trận.
- Mày nhớ đó. Còn đụng tới cậu ta thì mày đừng mong học ở trường này và gia đình mày sẽ không còn thấy xác mày nữa đau. Tao không dọa đâu. Mày không tin cứ hỏi trong trường này coi Trần Khánh Phong này là ai. Phong gầm lên rồi bồi thêm một cú đạp vào bụng tên Tùng rồi nhanh chóng bước lại chỗ Duy đang dựa vào sau đó lấy áo khoác của mình mặc cho cậu xong kiểm tra xem có vết thương nào nghiêm trọng không.
- Đi nổi nữa không? Để tôi dìu cậu lên phòng y tế nhé...
- Không cần đâu. Đỡ tôi ra sau trường đi. Cậu nói trong mệt mỏi rồi bước đi...
Lúc đi qua chỗ xấp hình đang vương vãi dưới đất ánh mắt Phong chợt sững lại. Hắn nhìn vào những tấm hình đó rồi quay sang nhìn Duy. Cậu chỉ lắc đầu rồi kéo tay Phong ra ngoài. Hắn ngầm hiểu ý nên chỉ lẳng lặng dìu cậu ra sân sau mà không hỏi gì nữa...
- Anh có ghê tởm tôi không? Sau một hồi im lặng thì Duy đã cất tiếng nói.
- Ghê tởm chuyện gì? Phong hỏi.
- Chuyện những tấm hình...
- Không hề. Nhưng chuyện đó là sao? Nếu có thể cậu kể cho tôi nghe được không? Phong nhẹ nhàng hỏi.
Duy im lặng nhìn Phong một lát rồi bắt đầu kể. Cậu quen tên Tùng vào năm ngoái trong lễ đón chào tân sinh viên. Tên đó và cậu ngồi cạnh nhau... Chuyện sẽ không có gì xảy ra khi Duy vô tình nhìn qua hắn và bắt gặp hắn đang nhìn cậu. Cả hai làm quen rồi trở thành bạn thân - Có thể nói là cặp bài trùng trong lớp. Đi đâu hai người cũng có nhau. "Lửa" gần "Rơm" mà... Lâu ngày rồi nó cũng bén. Duy đã phải lòng tên đốn mạt đó... Hắn buông lời yêu thương hứa hẹn đủ điều làm Duy say trong men tình ái. Vì là tình đầu nên trái tim non nớt đã mù quáng điều khiển cậu hiến dâng hết cho Tùng. Nhưng có ngờ đâu hắn là 1 tên đểu. Hắn đã lợi dụng cậu đang ngủ say trong "đêm đầu tiên" để chụp lại những tấm ảnh kia và phát tán khắp trường. Khi cậu đau đớn hỏi hắn lý do thì chỉ nhận được một câu trả lời "Chơi chán rồi thì vứt. Loại rẻ mạt như mày tao hốt được cả đống ngoài đường."... Kể tới đó thì Duy không còn đủ tỉnh táo để nói tiếp nữa. Vai cậu run lên... Bất chợt có một bàn tay xoa nhẹ rồi vỗ vào bờ vai đang run rẩy của Duy. Đó là tay của Phong...
- Từ nay tôi sẽ bảo vệ cưng... À quên... Tôi sẽ bảo vệ cậu... Cậu nhóc.
- Tại sao? Anh đâu cần phải làm thế? Với lại anh không ghét tôi? Duy ngước lên nhìn Phong rồi hỏi.
- Khùng! Khùng lắm luôn. Giờ tôi hỏi. Cậu với tôi là bạn của nhau đúng không?
- Uhm! Đúng.
- Bạn bè thì nên chia sẻ và bênh vực nhau đúng không?
- Uhm...
- Vậy thì còn thắc mắc gì nữa cậu nhóc! Để anh đây lo cho cậu là chuẩn nhất rồi. Còn chuyện cậu là gì tôi chẳng quan tâm. Miễn sao cậu coi tôi là bạn thật sự và đừng bao giờ nói dối hay làm tôi thất vọng là được. Phong nói rồi một xoa đầu Duy - một tay vỗ ngực.
- Xùy. Nói nghe hay quá. Lớn hơn có 3 tuổi mà kêu cậu nhóc cậu nhóc. Làm như nói chuyện với con anh không bằng. Duy bật cười...
- Giờ tôi đưa cậu về nhé. Chứ quần áo vầy sao quay vô lớp được nữa.
- Phải vậy thôi chứ sao. Nhìn tôi thế này con Uyên không lồng lộn lên mới sợ. Duy lè lưỡi.
- Vậy đi thôi. Sẵn về nhà cậu ăn cơm luôn. Tôi muốn ăn đồ của "đầu bếp nhỏ" nấu... Phong nháy mắt.
- Lợi dụng... >. < ....
- Thì cũng phải cảm ơn tôi đã cứu cậu chứ. Hắn cười lém lỉnh. Nụ cười tỏa sáng trong ánh nắng vàng...
----------------------------------------------------------------------------------------
- Dậy ăn cơm nè "đại công tử"! Duy nhìn Phong đang ngủ gật trên ghế với tờ báo úp lên mặt mà khẽ mỉm cười một cái.
- Uhm... Vậy hã... Xin lỗi nha. Hì hì. Tôi đang ngồi đọc báo thì buồn ngủ quá nên ngủ quên lúc nào không biết nữa. Nãy giờ có nhân lúc tôi ngủ rồi làm gì tôi không đó? Hắn vịn cằm nhìn cậu.
- Vô ăn đi. Cậu kết thúc màn bỡn cợt kia bằng một hiệu lệnh.
- Wow. Hết xảyyy.... Phong thiếu gia từ ngoài vào thấy bàn cơm đã cất lời khen.
- Chưa ăn mà đã hết xảy rồi hã.
- Nhìn thôi là biết hết xảy rồi. "Đầu bếp nhỏ" nấu mà. Hì hì. Hắn cười.
Cậu ngồi nhìn hắn ăn mà có cảm giác lạ lạ. Nó không phải là cảm giác bình thường khi nhìn thấy người bạn của mình ăn cơm trước mặt. Cũng không phải cảm giác của hai người yêu nhau. Đó là cảm giác của "gia đình". Duy thấy Phong như một đứa trẻ háo hức bên bàn ăn vậy. Hắn gắp từ món này đến món khác mà không kịp để cho cái miệng có thời gian nghỉ. Không phải chết đói hay tham ăn tục uống gì. Chỉ là lâu lắm rồi Phong mới được ăn một bữa cơm "đàng hoàng" như vầy. Những món ăn kia không thể nào bì được với nhà hắn nhưng sao vẫn thấy ngon lạ. Có lẽ người nấu bếp đã nêm một cái gì đó gọi là "tình người" vào các món ăn. Chợt cậu thấy trên mép miệng Phong có một hạt cơm dính ở đó. Cậu rút một tờ khăn giấy trong hộp rồi khẽ đưa lên lau hạt cơm đang dính trên mép của hắn. Khi tay của cậu chạm vào má Phong thì đột nhiên hắn ngước lên nhìn cậu. Cả hai ngồi yên không nhúc nhích - Duy bị "đơ" khi hắn nhìn cậu như vậy. Rồi ... 1 chớp... 2 chớp... 3 chớp...Hắn chớp 1 cái... Cậu chớp 1 cái. Hai người cứ thi nhau mà chớp mắt.
- Ê! Chớp đủ chưa? Hắn cười hỏi.
- Đủ rồi. Ăn tiếp đi. Lớn già đầu mà ăn dính mép tùm lum. Hèn chi bị ế. Haha. Cậu chọc hắn để "chữa cháy" vụ án "chớp chớp".
- Tôi không có ế nha. Mai tôi lên trường vốc một nắm về trình diện cậu liền đó. Hắn ráng trả treo.
- Cái nắm đó hốt về chỉ là những con robot mê trai thôi. Cái cốt của tình yêu là nó nằm ở đây nè. Nói rồi Duy chỉ tay lên ngực mình.
- Ùm. Hắn lại tiếp tục cắm cúi ăn.
- Ăn xong rửa chén nha. Cậu lại lên tiếng.
- Hã. @@. Cậu giết tôi đi. Sao lại bắt tôi rửa chén cơ chứ. Từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ tôi rửa hết. Mặt hắn méo xệch.
- Ăn cơm rồi, no nê rồi thì phải làm việc chứ. Để tôi nấu rồi dọn cho anh ăn xong bưng xuống rửa hết vậy đó hã. Tôi đâu phải người hầu của anh đâu.
- Nhưng để từ từ đi... Tôi không có quen... Hắn xuống nước.
- Bộ tính ăn dầm nằm dề ở đây hay sao mà từ từ. Duy hỏi hắn.
- Ừ! Cũng tính vậy đó. Haha... Hắn nói rồi cười lớn.
- Thôi đi. Có nhà có cửa đàng hoàng. Đi "ăn vạ" nhà người khác không xấu hổ hã. Cậu nhăn mặt nhìn hắn.
- Không phải. Tôi muốn ngày nào cũng được ăn cơm ở đây. Cậu nấu ăn ngon lắm. Với lại ở đây tôi có cảm giác như một gia đình hơn là ở nhà tôi. Nhiều lúc đi đâu về thấy nhà cửa lạnh tanh, cơm nước chỉ có một mình cũng tủi thân lắm Duy à.
- Uhm... Thôi được rồi... Cũng được... Duy gật đầu đồng ý. Cậu hiểu hắn không muốn cô đơn trong chính căn nhà của mình nữa. Thôi thì kéo hắn ra khỏi "bể khổ" vậy. Dù gì cũng là bạn rồi. Chưa kể lúc sáng hắn còn cứu cậu nữa chứ...
- Thôi tôi có việc rồi. Về nha "đầu bếp nhỏ". Ngày mai tôi qua "ăn vạ" cậu tiếp". À mà sáng mai để tôi qua chở đi học cho. Cũng tiện đường với dù gì trưa cũng phải về đây. Được không? Hắn hỏi cậu khi ra đến cửa.
- Ừ. Duy gật đầu nhẹ.
- Bye...
- Bye...
Trở vào nhà thu dọn chiến trường Duy chợt thắc mắc không biết vì sao lại đồng ý lời đề nghị của Phong nhanh như vậy. Chưa kể đi chung như vậy mắc công hắn lại mang tiếng và cậu lại tiếp tục bị soi mói nặng hơn. Dù gì thì cũng mới chỉ làm bạn có hai, ba ngày nay. Nếu để hắn vướng vào những thứ không hay như vậy thì cũng mất công. Nhưng rồi Duy chợt nhớ lời Phong nói lúc sáng "Bạn bè thì nên chia sẻ và bênh vực nhau đúng không?"
- Thôi kệ vậy. Nếu thấy không ổn mình sẽ chủ động dừng lại. Cậu nói thầm.
Lên phòng ngủ cậu mở 1 bài nhạc lên để thư giãn. Với Duy cách thư giãn tốt nhất là nấu ăn và nghe nhạc... Khi nấu ăn cậu có thể trút vào đó những nỗi bực dọc và nghe nhạc sẽ làm cậu cảm thấy tinh thần nhẹ nhàng và khoan khoái hơn...
Bình luận