Chương 24: Chap 23
- CHAP 23 -
Suốt dọc đường trở lại phòng bệnh nhỏ Uyên cứ tủm tỉm cười. Những mối lo vô hình đã dần được giải tỏa. Thái độ và cử chỉ "mờ ám" của hai con người kia khi nãy là bằng chứng rõ ràng nhất. Nhỏ không ngờ mọi thứ lại suôn sẻ đến vậy. Có lẽ vì tình yêu trong hai người họ chưa bao giờ mất đi. Tình yêu là thứ gì đó thật lạ. Nó đủ sức để vượt qua mọi không gian, rào cản, hận thù mà mang hai trái tim tưởng đã chia phôi trở lại với nhau.
- Mày có vui không? - Nhỏ đi sau lưng Duy hỏi.
- Tao mệt quá... Mới tỉnh dậy đã...
- Mày đừng đánh trống lảng. Mà thôi... Haha... Tao mừng cho mày... - Nhỏ chẳng hỏi nữa. Vì chẳng cần hỏi cũng biết ý cậu ra sao. Mặc dù đang đi sau lưng nhưng nhỏ tin chắc trước mặt nhỏ có một khuôn mặt đang đỏ lựng lên. Mà nói đúng hơn là vẫn chưa hết đỏ từ khi ra khỏi căn phòng đó. Nhỏ nghĩ thầm "Hai người các ngươi có chết cũng đừng hòng rời xa nhau".
- ... - Cậu dư biết trong đầu con nhỏ đi phía sau mình đang nghĩ gì nhưng chẳng buồn lên tiếng "phản bác". Lúc này cậu đang bận với những niềm vui nho nhỏ đang len lỏi vào từng tế bào trong người mình. Những cảm giác mệt mỏi, choáng váng hậu phẫu như tan biến. Tiếng xưng "anh" từ Phong khi nãy tưởng chừng như đơn giản nhưng nó lại chính là liều thuốc giúp cậu hồi phục tốt nhất lúc này.
- À quên. Thằng nhỏ kia được chuyển về chung phòng với mày đó. Đêm nay ba của nó cũng "dọn" vô luôn. Hô hô. - Nhỏ Uyên chợt nhớ ra gì đó rồi đập vai cậu nói nhỏ. Ánh mắt lộ rõ vẻ gian tà.
- Im đi... - Khóe miệng "ai đó" đang cong lên.
- Haha. - Lại một tràng cười từ nhỏ Uyên.
-------------------------------------------------------------------------------
TỐI HÔM ĐÓ
Hai nhỏ Uyên, Tâm và Bảo đã về sau cả ngày "làm loạn". Trong phòng bệnh giờ đây chỉ còn lại ba người. Phong, Duy và Bánh Sữa. Nhóc con ở giường kế bên vẫn còn ngủ do tác dụng của thuốc mê lúc phẫu thuật. Còn Duy sau bữa tối thì đang nằm lướt điện thoại để tìm hiểu những thông tin về ẩm thực. Không gian yên ắng đến lạ kỳ. Bầu không khí tĩnh mịch đến nỗi những người có mặt trong phòng có thể nghe được âm thanh hô hấp của nhau. Dường như không ai có ý định lên tiếng trước... Thời gian cứ chầm chậm trôi qua. "Đầu bếp nhỏ" nãy giờ vừa nhìn vào màn hình điện thoại vừa thỉnh thoảng liếc mắt về phía salon lén nhìn Phong. Anh đang ngồi trên salon tranh thủ giải quyết những công việc còn tồn đọng. Lâu lâu ngước lên bắt gặp có người đang len lén nhìn mình thì chỉ nhếch miệng cười cười rồi cúi xuống tiếp tục phần việc còn dang dở. Có ai lướt điện thoại mà màn hình một nơi còn mắt thì một nẻo đâu chứ? Có ai tìm hiểu thông tin ẩm thực mà màn hình lại hiện lên một đống pop - up quảng cáo vớ vẩn không?
- Em nên ngủ sớm đi. Cả ngày nay đã mệt lắm rồi. Đừng ráng thức như thế. - Phong lên tiếng khi thấy người đang nằm trên giường cứ lặp đi lặp lại những hành động lén lút như vậy.
- Em chưa buồn ngủ. Với mới hơn 7 giờ thôi mà. - Vừa nói cậu vừa giơ điện thoại lên chỉ vào 4 con số đang hiển thị trên đó - 7:16PM.
- Nhưng bây giờ em là người bệnh. - Laptop của Phong đã gập lại. Có vẻ như công việc đã xong.
- Nhưng em chưa buồn ngủ thật mà.
- Em lại cãi tôi? - Anh đã tiến sát bên giường cậu. Tay khoanh trước ngực. Bộ dáng rất nghiêm túc.
- Em.... - Có chút hụt hẫng dâng lên trong lòng cậu khi anh lại xưng "tôi".
- Vậy ngồi dậy nói chuyện với tôi một chút rồi ngủ được không? - Không cần chờ đợi câu trả lời anh đã với tay bấm nút để nâng giường lên rồi chỉnh lại tư thế ngồi cho cậu.
- Tùy... tùy anh...
- Nhưng mà... Biết nói gì đây nhỉ??? - Lúc này Phong đã ngồi xuống bên cạnh cậu, tay phải đưa lên miết nhẹ dưới cằm. Ra bộ ngẫm nghĩ một chút anh lên tiếng: - Em trả nợ cho tôi đi!
- Trả... nợ? - Cậu hỏi lại mặc dù đã hiểu mười mươi ý anh muốn gì.
- Đúng. Bây giờ chắc sẽ không ai vô làm phiền nữa đâu. Em yên tâm mà trả hết nợ cho tôi nhé.
- ... Em... Anh...
- Để tôi nhắc lại cho em nhớ nhé. Hôm đó Bảo đã hỏi em một câu hỏi. Và em đã trả lời như thế nào? Bây giờ có thể lặp lại được không? Nếu tôi nhớ không lầm thì Bảo có nói lúc đó em đã trả lời rất dứt khoát mà? Sao bây giờ lại ấp úng như vậy? - Càng nói gương mặt Phong càng tiến sát đến gần cậu. Bàn tay phải của anh từ từ đưa lên. Ngón trỏ trên bàn tay kia trong chốc lát đã đùa giỡn với một bên má của cậu. Rồi đột nhiên cậu ngồi thẳng dậy và khoác tay ôm choàng qua cổ anh.
Bình luận