Chương 8: Chap 7
- CHAP 7 -
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Vị bác sĩ lớn tuổi bước ra nhẹ nhàng tiến đến chỗ Phong. Vừa thấy ông anh đã đứng phắt dậy...
- Bạn con có sao không chú Trường? Phong lo lắng hỏi chú Trường - bạn của ba anh đang là phó giám đốc bệnh viện Pháp Việt.
- Cũng may cơ địa của bạn con tốt nên không bị nhiễm độc nặng. Những vết thương trên người chủ yếu là chấn thương phần mềm. Còn vết thương trên mặt cũng may không sâu lắm nên sẽ không để lại sẹo nếu biết chăm sóc kỹ.
- Dạ. Con cảm ơn chú. Con có thể vào thăm Duy được rồi chứ?
- Ừ. Con vào đi. Nó cũng tỉnh rồi đó. Chú cũng về văn phòng có việc phải làm. Chú Trường vỗ vai Phong rồi bước đi trong lòng nghĩ thầm "Lũ thanh niên ngày nay thật là..." Nhưng ông đâu biết lần này khác với những lần trước. Những lần đó là Phong và các "chiến hữu" bị thương do ẩu đả. Nhưng lần này là...
CẠCH. Phong mở cửa tiến vào phòng hồi sức. Thấy anh cậu ngồi dậy một cách khó khăn rồi khẽ lên tiếng:
- Anh...
- Tỉnh rồi hã? Lạnh lùng.
- Dạ...
- Ngoan dữ. Biết dạ nữa đó... Hững hờ.
- Em xin lỗi...
- Lỗi gì mà xin? Anh nhìn cậu bằng ánh mắt đầy trách móc.
- Em đã giấu anh để...
- Để để cái con khỉ. Trong đầu em nghĩ cái gì vậy? Bình thường cũng lanh lắm mà sao bữa nay ngu đột xuất vậy. Có ngu lắm cũng phải biết nghĩ là sẽ nói cho tôi biết rồi mới đi gặp tụi nó chứ. Tụi nó kêu không nói rồi em cũng nghe lời tụi nó hã? Em nghĩ em là thần thánh phương nào mà cái giống đếch gì cũng muốn giải quyết một mình. Cái bức thư viết không đầu đuôi vầy mà cũng tin sái cổ là sao? Đã biết trong trường không ai ưa mà còn nhào đầu đi nộp mạng cho tụi nó. Em nói em tin tôi mà cái việc như vầy em không nói với tôi. Mẹ nó. Tức quá mà...... Phong đứng phắt dậy xả một tràng dài rồi quăng bức thư lên giường. Anh tìm thấy nó trong balo của cậu khi nãy.
BỐP... CHOANG... Anh đá chiếc ghế cạnh giường ngã lăn quay.
- Anh nói hết một lần đi. Em nghe. Duy nhẹ nhàng đáp lại. Cậu biết anh đang giận lắm. Vì ít khi nào anh nói chuyện như vậy với cậu trừ phi đang giận dữ.
- Nói nói cái con... con... con... gà... Con gà có khi nó còn khôn hơn em. Phong tức tối ngồi xuống ghế. Suýt nữa thì anh đã nói bậy. Anh không muốn nói bậy trước mặt cậu tí nào. Giận thì giận mà thương thì cũng còn thương mà. >.<
- Ừ thì con gà con trong vườn nhà anh có khi nó còn khôn hơn em. Hì hì.
- Còn giỡn nữa. Em tưởng tôi đùa à? Anh trợn mắt nhìn cậu.
- Thì em cũng có đùa đâu. Anh nói con gà khôn hơn em thì em nghĩ anh đang nói con gà trong vườn nhà anh khôn hơn em. Mà con gà nó khôn hơn em thì chắc chỉ có con gà trong vườn nhà anh. Mà con gà trong vườn nhà anh là con gà khôn hơn em. Con gà của anh là con gà trong vườn nhà anh. Mà con gà đó phải ở trong vườn nhà anh nghĩa là con gà đó nó không khôn bằng anh vì nó đã bị anh bắt. Từ đó suy ra anh khôn hơn con gà của anh. Mà con gà của anh nó khôn hơn em thì chứng tỏ anh khôn hơn em gấp đôi con gà đó. Vậy thì làm sao cái gì em cũng biết được như anh đúng không? Hì hì. Duy làm một hơi về những con gà mà chẳng có chủ đích gì. Cậu chỉ muốn men theo "con gà" kia của anh để xoa dịu bầu không khí..
- Im. Bị đánh xong giờ khùng rồi hã? Anh che miệng cố nén cười vì cái "lý thuyết gà" của cậu.
- Ông chủ của con gà khôn hơn em. Tha lỗi cho em nha. Lần sau không có nữa đâu. Cậu nắm tay anh lắc lắc còn mặt thì nhăn lại do động tới vết thương trên người. Chà. "Đại thiếu gia" thấy "đầu bếp nhỏ" như vậy nên đã xiêu lòng rồi kìa. Anh đã bắt đầu cầm tay cậu lên mà săm soi các vết bầm tím rồi nhìn chăm chăm vào vết thương trên mặt.
- Đau lắm hã?
- Tại không khôn bằng con gà của anh nên phải chịu hậu quả đó. Mai mốt làm sao cho em khôn hơn con gà của anh đi. Cậu khẽ cười.
- Nhóc quỷ. Anh thua em rồi. Anh ngồi lên giường và ôm cậu vào lòng.
- Vậy là hết giận rồi hen. Cười lên đi. Nãy giờ nhăn nhúm như ông già vậy. Xấu trai quá. Em hứa từ rày về sau sẽ không để hàng chân mày này chau lại nữa. Cậu đưa tay lên vuốt hàng chân mày Phong.
- Nhớ mai mốt có gì cũng phải nói với anh rồi cùng giải quyết. Đừng dại dột như lần này nữa. Hồi trưa anh xuống không kịp là em tiêu rồi. Vừa xoa lưng cậu anh vừa nói.
- DUYYYYYYYYYYYYYYYYY. Tiếng nhỏ Uyên cất lên lanh lảnh ngoài cửa làm hai người giật mình buông nhau ra.
- Thằng cha kia. Ôm ôm cái gì. Dang ra. Làm như yêu thương lắm. Mới để nó cho ông có một bữa mà sao giờ nó như cái nùi giẻ dzậy. Ông chăm sóc nó kiểu gì vậy ông kiaaaaaaaaa... Nhỏ Uyên tru tréo.
- Trời ơi. Mày la một hồi bể bệnh viện người ta bây giờ. Duy lật đật ngăn nhỏ Uyên lại.
- Mày. Bị sao. Nói tao nghe coi. Thằng nào con nào...
- Bình tĩnh. Bình tĩnh. Để tui kể... Phong nhảy vào.
- Bà già cái con đó. Ngày mai nó chết cha nó với tao. Nhỏ Uyên lại hét lên sau khi nghe Phong kể hết mọi chuyện.
- Thôi. Hồi nãy ổng đấm nó máu me tràn trề ở sân sau rồi. Giờ mày ra đó chắc còn thấy máu chảy thành sông ở đó đó. Duy lém lỉnh pha trò để xoa dịu nhỏ Uyên.
- Mồ tổ mày. Cũng may cha chồng mày biết khôn đi theo mày. Chứ không giờ tao đi mua nguyên vựa chuối xanh về cúng mày rồi.
- Lạy hồn. Mày trù tao chết đó hã.
- Cho chừa. Có chồng là đầu gấu mà để cho tụi tôm tép quánh như cái nùi giẻ. NU. Nhỏ Uyên chu mỏ.
- NU cái đầu mày chứ NU. Ủa mà chồng con gì ở đây. Tào lao. Cậu cũng không vừa.
- Mày không NU sao mày nằm đây. Plè....
- Thôi cho can. Bát nháo một hồi y tá vô tống cổ hết giờ. Phong nhảy vào can hai kẻ đang tía lia kia.
- Thôi ông ở đây với nó đi. Tui chạy đi mua đồ ăn. Chứ ăn đồ ở căn tin có mà bệnh thêm.
- Cảm ơn nha. Nãy người ta đang làm việc thì cô em phóng vô làm mất cả hứng.
- Ờ. Hứng gì thì làm tiếp đi. Hé hé... Nhỏ nói rồi chạy biến. Thiệt tình...
- Phù. May ghê. Nó đi rồi. Duy thở phào.
- Mệt chưa? Anh đỡ cậu nằm xuống.- Mà nó nói cũng đúng ghê. Nhìn em giờ y như cái nùi giẻ. Haha.
- Còn cười nữa. Ế. Cái nhẫn. Cái nhẫn của em. Anh có thấy không? Hồi trưa em có nói anh đó. Cậu nhớ ra chiếc nhẫn nên lật đật hỏi Phong.
- Mất rồi. Không thấy nữa. Anh trả lời với vẻ mặt buồn thiu.
- Hic. Chắc lúc hỗn loạn tụi nó đá đi đâu mất rồi... Mật cậu cũng buồn xo rồi nhìn xuống bàn tay trống trơn.
- Thôi. Để hôm nào anh đi làm lại chiếc khác cho. Có nhiêu tiền đâu. Phong nói.
- Anh lúc nào cũng tiền. Ừ thì làm lại được đó những nó không còn là một đôi như tối qua. Nếu chỉ đơn giản là mất thì mua lại được thì cần gì em phải liều mạng để giữ nó. Haizz..
- Nếu coi trọng nó vậy thì đừng để nó rời khỏi tay em một lần nữa. Nói rồi Phong rút chiếc nhẫn để trong túi ra đeo lại cho cậu.
- Ủa. Vậy là nó còn nguyên hã. May quá. Cậu nở nụ cười tươi rói rồi đưa tay lên nhìn. Ánh mắt tỏa ra tia sáng hạnh phúc ngập tràn.
- Nằm xuống ngủ chút nữa đi. Nhìn mặt em còn đuối lắm đó. Anh cúi xuống hôn lên trán cậu rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường. Nhìn cậu thiêm thiếp ngủ trông thật bình yên anh mới tạm yên lòng. Hình ảnh cậu nằm bẹp dưới đất khi trưa vẫn còn ám ảnh anh. Anh sợ. Phải. Từ khi quen cậu đến nay chỉ mới ba ngày nhưng anh sợ nhiều thứ lắm. Sợ cậu biến mất, sợ cậu xảy ra chuyện, sợ cậu bị tổn thương, sợ cậu bị hại... Anh sợ niềm hạnh phúc vừa có được sẽ lại vụt mất trong tích tắc. Không dễ gì anh lại mở lòng mình ra để đón nhận một người con trai khác kể từ khi Bảo mất. Duy như một cơn gió chợt thổi đến làm bật tung chốt cửa trái tim anh. Cậu không mạnh bạo vồn vã mà âm thầm len lỏi vào từng ngóc ngách trong anh cũng như bản chất con người cậu vậy. Đơn giản, ý tứ, nhẹ nhàng và sâu sắc. Có đôi lúc anh thấy cậu trưởng thành hơn cả anh nhưng cũng có khi suy nghĩ quá đơn giản cũng như chuyện hồi trưa nay. Cũng đúng. Làm sao cậu có thể kinh nghiệm bằng anh trong những chuyện đấu đá như thế này. Nhìn cậu khẽ nhăn mặt trong giấc ngủ mà xót vô cùng. Nãy giờ chắc cậu cũng phải nén dữ lắm mới có thể pha trò trước mặt anh. Nhìn những vết thương anh biết không phải dễ chịu gì...
Bình luận