Chương 9: Chap 8

- CHAP 8 -

Thời gian thấm thoắt trôi qua. Người ta nói khi mới yêu là giai đoạn ngọt ngào và nhẹ nhàng nhất quả không sai. Mọi thứ cứ trôi đi một cách êm đềm từ ngày này sang ngày khác và ngày mai là 11/2 - Đúng hai tháng Duy và Phong chính thức yêu nhau.
- Biết bữa nay ngày gì không "đại thiếu gia"? Cậu ôm cổ Phong khi anh đang ngồi coi TV sau bữa cơm.
- Biết đâu? Ngày gì? Còn vài bữa nữa mới tới Valentine mà. Nhắc anh sớm vậy nhóc? Sợ anh không tặng quà hã. Phong buông remote xuống quay lại hỏi cậu.
- Haizzzz... Không nhớ thì thôi... Em lên nằm nghỉ tí. Anh coi TV tiếp đi. Cậu tiu nghỉu bước lên lầu.
- Nè. Để dành tối Valentine rồi kỷ niệm luôn nha ai kia ơi. Mới có hai tháng nên chịu khó "ăn ké" Valentine há... Phong nói với theo.
- ... Cậu chẳng trả lời lại mà chỉ nở một nụ cười trong hạnh phúc. Phải vậy mới được chứ "Phong thiếu gia".
- Alo. Chuyện gì? Oke... Ừ... Cúp máy xong Phong vội vã đứng dậy chạy ra khỏi nhà, trên gương mặt anh hiện rõ nét căng thẳng. Về phần Duy sau giấc ngủ trưa không thấy Phong đâu thì nghĩ anh bận việc nên đã về sớm. Cơ mà cũng lạ. Về mà không nhắn gửi gì lại hết...
Hôm nay đã là 14/2 - Ngày mà các cặp đôi đều trông chờ và háo hức cả tháng nay. Còn với Duy cách đây vài ngày thì có nhưng hôm nay thì không... Mấy hôm nay trong lòng cậu rất bất an vì mọi liên lạc với Phong đột nhiên bị đứt hoàn toàn kể từ trưa hôm đó. Điện thoại không, tin nhắn cũng không, qua nhà tìm thì người giúp việc nói anh đã không về nhà mấy ngày nay. Dường như anh đã bốc hơi khỏi thành phố này. Cậu và đám con Tâm lẫn nhỏ Uyên biết chuyện cũng tận dụng hết mọi mối quan hệ nghe ngóng tin tức cũng vô vọng...
- Cuối cùng thì thằng chã đi đâu nhỉ? Nhỏ Uyên bực dọc ngồi xuống khi vừa bước vào quán café gần trường. Cả đám con Tâm cũng lục tục kéo ghế ngồi giáp vòng.
- Có khi nào anh Phong bị bắt cóc không? Con Tâm lên tiếng.
- Mày nghĩ ổng là thằng Duy hay sao mà cho mày bắt dễ dàng vậy? Thằng Phương góp lời.
- Chứ sao tự nhiên ảnh mất tích vậy được? Theo như ông Duy nói thì từ hôm 11 tây tới giờ cũng đã ba ngày. Đã vậy còn là dịp lễ "tình nhơn" nữa chứ. Hay có con xà mâu nào yêu ổng quá rồi bắt cóc tống tình... Hehe...
- Mày còn giỡn nữa. Cái mặt nó chù ụ rồi kìa. Nhỏ Uyên chen vào. Lúc này đây thì nhỏ Uyên cũng đã khá thân với đám con Tâm. Vì tính nhỏ vốn dĩ như con trai mà. Cỡ nào cũng chơi được. Miễn là sòng phẳng.
- ... Duy vẫn im lặng ngồi tựa vào ghế không nói câu nào. Lúc này trong lòng cậu vừa lo vừa giận. Giận một mà lo tới mười. Mấy hôm nay cậu cũng rối rắm hết lên chứ có yên ổn gì. Lúc nào cũng ôm khư khư cái điện thoại trên tay. Đi học thì cứ ngồi nhìn ra cửa xem anh có đến không? Về nhà thì cứ đi ra đi vào trong ngóng... Nhiều lúc cậu muốn đến báo cho công an nhưng cả đám con Tâm lẫn nhỏ Uyên ra sức cản cậu lại. Tụi nó sợ Phong chỉ nhất thời bận việc mà làm vậy thì lại lớn chuyện. Hơn nữa. Tụi con Tâm cũng chẳng thích dây dưa hay nhờ vả gì công an. Rắc rối rườm rà là lý do mà tụi nó đưa ra. Còn kiếm ông Minh để hỏi thì sợ làm chuyện rối thêm vì cậu không biết ông sẽ phản ứng thế nào và cái chính là cậu cũng chưa hiểu rõ hết về ông nên cũng còn kiêng dè. Với lỡ như Phong chỉ bận việc mà lại làm kinh động đến ông Minh thì lại lớn chuyện.
- Giờ giải tán đi. Chứ ngồi cả nùi đây cũng không làm được gì. Nếu hết bữa nay mà anh Phong vẫn chưa xuất hiện thì mai tui nhờ mấy anh em mà tui quen để tìm kiếm ảnh. Chứ trong trường này chẳng hỏi han gì được nữa đâu. Con Tâm phán chắc nịch rồi đứng dậy sau một hồi ngồi bán tán xôn xao.
- Ông đừng có lo nữa. Anh Phong không phải người dễ gặp chuyện đâu đâu. Thằng Hoàng mọi khi rất ít nói bữa nay cũng phải lên tiếng trấn an cậu.
- Uyên. Mày đưa Duy về nha. Thằng Bình nói nhỏ Uyên.
- Khỏi nói cũng tự biết. Tao là "Uyên ma ma" của nó mà. Haha. Nhỏ Uyên cười lại với đám con Tâm rồi kéo cậu đứng dậy ra về. Trên đường về cậu chợt lên tiếng hỏi nhỏ:
- Uyên. Có khi nào... Cậu ngập ngừng.
- Khi nào sao?
- Có khi nào anh Phong đã chán tao nên mới làm như vậy... Thực ra ảnh vẫn bình thường và mọi chuyện đều do ảnh sắp đặt để cắt đứt mọi thứ với tao.
- Phong mà có đây là mày ăn tát nha Duy. Mày thiếu niềm tin vào ổng tới vậy hã? Nhỏ Uyên quay gắt.
- Chỉ là suy đoán của tao thôi mà. Chứ mày nghĩ đi. Tự nhiên không đâu lại biến mất...
- Mày phải tin ổng chứ. Mày yêu người ta mà mày cứ lao đao vầy thì sao gọi là yêu. Cứ hễ có chuyện là mày lại lung lay. Hai tháng rồi đó. Không lẽ lòng tin trong mày vẫn còn yếu vậy à ? Với tao thấy ổng đối với mày đâu có tệ mà sao hở cái là mày không tin ổng vậy?
- Ừ thì... Cậu cũng không biết nói sao vì bị nhỏ Uyên nói trúng tim đen. Mấy tháng nay mặc dù cả hai bên nhau rất vui vẻ nhưng trong lòng cậu vẫn cứ canh cánh một nỗi lo sợ mơ hồ. Cậu sợ mọi thứ sẽ vụt mất vì dường như mối tình này đến quá bất ngờ và vội vàng. À mà có vội không nhỉ? Dù gì cũng đã có trước mấy tháng làm bạn rồi mới yêu nhau mà. Nhưng làm bạn khác, yêu khác chứ? Cậu lại bắt đầu với mớ suy nghĩ hỗn loạn của mình mặc cho nhỏ Uyên phía trước huyên thuyên không dứt...
Tối đó cậu không đi ra đi vào như mọi khi nữa mà nằm trên ghế salon coi một chương trình ca nhạc đang chiếu trên TV. Mang tiếng là coi nhưng cậu chẳng biết trên TV đang chiếu cái gì. Cậu cứ thả hồn vào những dòng suy nghĩ ngổn ngang. Cậu tự hỏi bản thân vì sao cứ luôn lung lay trong chuyện tình này như vậy? Hai tháng nay ngay cả nhỏ Uyên còn phải thừa nhận rằng anh rất tốt với cậu cơ mà. Nhưng vì sao cậu lại cứ sợ? Khi đang yêu là lúc con người ta hạnh phúc nhất và cũng là lúc ngốc nhất. Có nhiều chuyện bình thường rõ như ban ngày nhưng khi yêu thì lại tối mịt như đêm ba mươi.
Cốc cốc... Có tiếng gõ cửa. Đã 11 giờ đêm mà ai còn tới. Hay là Phong? Cậu bật dậy chạy ngay ra cửa.
BỘP... Ui... Nguyên một bó hoa hồng tổ chảng đập thẳng vào mặt cậu rồi lơ lửng phía trước.
- Trời ơi con quỷ. Mày thả dây gì kì vậy?
- Tao có biết đâu. Tại nó chạy ra lẹ quá tao thu dây không kịp.
- Có nhiêu mà cũng không xong. Đồ bánh bèo vô dụng...
- Tao quánh mày giờ. Bánh bèo con khỉ...
Có tiếng xì xầm nhí nhố phía trên. Ai thế nhỉ?
- Tâm, Uyên. Làm gì trên đó. Xuống mau. Sau khi định thần cậu nhìn lên trên theo tiếng xì xầm vừa phát ra...
- Tại mày đó thấy chưa. Mở đầu trớt quớt rồi đó. Con Tâm lườm nhỏ Uyên - hung thủ của vụ án "mưu sát hoa hồng" vừa rồi.
- Thôi lỡ rồi. Mày. Cầm. Nhỏ Uyên dúi bó hoa lên tay cậu rồi kéo tay con Tâm chạy ra ngoài.
- Ê. Ê...... Cậu gọi với theo nhưng hai đứa nó đã "mất tích". Nhìn lên bó hoa cậu thấy một tấm thiệp nhỏ.
"Đi theo hai đứa nó" - Một dòng ra lệnh cụt lủn. Không cần nhìn cũng biết là nét chữ của ai. Lúc này đây thường thì trên phim sẽ có một đứa ngốc mặt mày ngu ngơ đi theo lời chỉ dẫn. Rồi vừa đi vừa suy nghĩ lung tung là ai thế này thế nọ rồi suy diễn ra các kiểu abc xyz. Rồi khi ra đến nơi sẽ vỡ òa hạnh phúc này nọ... Nhưng ở đây là đời thực. Chỉ có "đầu bếp nhỏ" đang từ từ đi ra cổng, trên gương mặt cậu dường như chẳng có tí cảm xúc nào. Chỉ có duy nhất hai hàng chân mày đang chau lại. Ra đến cổng cậu chỉ thấy chiếc moto của Phong đang đậu ở đó mà không thấy anh đâu...
- HÙ. Phong từ đâu nhảy ra ôm chầm lấy cậu...
- ...
- Ủa. Duy. Sao im re vậy? Phong thấy Duy chẳng có động tĩnh gì nên buông ra rồi hỏi cậu.
- ...
- Em nói gì đi chứ?
- ...
- Duy... Em...
- ... Đột nhiên cậu rút điện thoại ra bấm gửi tin nhắn cho ai đó rồi nhét vào túi trở lại.
- Duy... Sao...
- Đưa chìa khóa xe cho em. Cậu lạnh lùng trả lời.
- Chi vậy? Phong thắc mắc.
- Nhanh. Cậu gắt.
- Nè...
- Dừng hết mọi thứ. Leo lên. Em chở. Cấm hỏi. Giật chùm chìa khóa từ tay anh xong cậu phóng lên xe ngồi nói trổng.
- Hã... Phong càng ngạc nhiên hơn trước thái độ của Duy. Đáng lẽ tối nay anh phải là người làm cậu ngạc nhiên chứ không phải như vầy.
- Lên xe. Nhanh. Cậu nhắc lại. Trong ngữ khí đã có sự khó chịu.
- Alo. Tụi mày về đi. Đừng làm gì nữa hết. Có vẻ không ổn rồi. Phong lấy điện thoại ra gọi cho 2 đứa kia và "đồng bọn" đang núp cách đó không xa rồi leo lên xe.
- Không đội nón hã?
- Khỏi. Nói rồi cậu rồ ga mạnh cho xe phóng vút đi. Cú giật làm chiếc xe lồng lên chút đỉnh làm Phong hơi giật mình. Chuyện gì đang xảy ra với "đầu bếp nhỏ" của anh? Sao thái độ cậu lại như vậy? Ở phía trước Duy vẫn im lặng không lên tiếng và càng ngày càng tăng tốc nhanh hơn. Chiếc moto to kềnh lao vút đi trong màn đêm tĩnh lặng...
- Chết rồi. Sao thằng Duy nó kỳ vậy mày? Nó chở ông Phong đi đâu vậy? Con Tâm hỏi nhỏ Uyên.
- Kỳ cục gì nữa. Hồi trưa tao đã nói rồi. Cứ bình thường mà vô gặp nó rồi giải thích. Mày bày trò sến súa chi. Giờ chắc nó đang "hỏa khí công tâm" rồi. Ông Phong chết chắc. Nó bình thường lành lành vậy nhưng khi nổi giận thật sự thì... Hic...
- Haizzz.. Thôi về... Tao buồn ngủ quá rồi... Trớt quớt hết rồi... Cả đám kéo về sau phi vụ bất thành. Riêng nhỏ Uyên với con Tâm thì cứ canh cánh trong lòng chuyện trưa nay. Thực ra tụi nó cũng mới gặp lại Phong hồi trưa chứ đâu...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...