Chương 23: 23

Bà Malee cùng dì Nan nhìn không chớp mắt, cái gì đang xảy ra vậy. Mean phản ứng nhanh hơn một chút, kéo chăn lên che hết thân người Plan, tự mình lấy áo choàng tắm mặc vào. Plan sợ hãi giữ chặt tấm chăn trên người mình, mặt cúi gằm.

- Ra ngoài nói chuyện!

Bà Malee thốt ra một câu đanh thép tỏ rõ nỗi tức giận cùng cực, ánh mắt vẫn gằm gằm, trở mình quay ra phía phòng khách. Dì Nan chỉ nhìn Plan từ đầu đến cuối không rõ là thất vọng hay gì, nhẹ lắc đầu rồi đi theo bà Malee ra ngoài.

Mean ngoảnh lại phía giường thấy Plan đang khóc, anh đặt nhẹ tay lên vai cậu dỗ dành.

- Không sao, anh đi thay đồ rồi ra nói chuyện với mẹ. Em cứ ở trong này thôi.

Cậu nhẹ gật đầu, trong lòng Plan không chỉ cảm thấy sợ hãi bà Malee và dì Nan mà còn là nỗi sợ sẽ mất anh. Nếu nhất định phải chia tay thêm một lần nữa, cậu không dám chắc mình có thể mạnh mẽ mà tiếp tục hứa rằng mình sẽ sống tốt.

Plan lục đục dậy tìm quần áo mặc xong xuôi nhưng không dám rời giường ra ngoài nửa bước. Không khí bên ngoài rất yên ắng, không biết Mean đang nói chuyện gì với mẹ anh và dì Nan nữa.

- Mean, người con yêu đó hả?

- Vâng.

- Đó không phải là cháu của dì Nan sao? - Bà Malee quay qua nhìn dì Nan, ánh mắt vẫn giữ ở độ sắc bén.

- Đúng là Plan cháu tôi, nó từng làm giúp việc cho nhà mấy tháng trước.

- Dì dạy nó kiểu gì mà để nó dám quyến rũ cả cậu chủ nữa. Định trèo cao hả?

Bà Malee nói rất to dường như muốn để Plan nghe thấy.

- Không có mà mẹ, mẹ đừng trách lầm.

- Trách lầm? Đi về nhà ngay, mẹ sẽ bán căn hộ này đi. Mẹ cấm con qua lại với người ta nữa. Loại con trai mất nết.

Mean gọi với theo nhưng bà Malee đã đi ngay, chỉ còn dì Nan ở lại.

- Plan, ra đây dì bảo.

Cậu lau đi giọt nước mắt vừa rơi đi ra ngoài. Dì Nan không phản ứng gay gắt cho dù bà Malee có nặng nhẹ thế nào.

- Rời khỏi đây đi, dì giúp con thuê một chỗ khác ở.

- Dì cứ về trước, con muốn nói chuyện với Plan một chút. - Mean nhẹ nhàng nói, anh cũng biết Plan không biết nên trả lời ra sao.

Dì Nan gật nhẹ đầu ra về.

Plan từ đầu đến cuối vẫn luôn cúi đầu. Khi anh chạm vào cũng giật mình né ra.

- Đừng giận, anh sẽ giải quyết.

- Ừm, không cần nữa, em...dù sao cũng không xứng...với anh.

Nói rồi cậu đi thẳng vào phòng ngủ khóa trái cửa mặc kệ Mean có đập cửa mạnh đến cỡ nào cũng không mở ra. Mean nghĩ Plan cần có thời gian yên tĩnh và anh cũng cần thời gian để thuyết phục mẹ mình. Anh ra ngồi ở ghế sofa đợi khi cậu bình tĩnh lại thì có thể cùng nhau nghĩ ra cách.

*Dù có chuyện gì anh cũng sẽ không để em lại*

Plan ngồi thụp xuống ở một góc phòng khóc nức nở. Dù đã đau rất nhiều lần nhưng trái tim vẫn không thể chai sạn, đến cuối vẫn không thể mạnh mẽ, đến cuối chỉ nhận ra rằng cậu lúc nào cũng luôn cần có anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...