Chương 29: 29
Amy trên người nồng mùi rượu tiến đến ngồi lên đùi Mean. Anh cực dị ứng với những loại người này nên ngay lập tức đứng dậy khiến cô ta ngã lăn xuống sàn.
Cô ta cười, mắt lảo đảo ngước lên nhìn anh, nói trong cơn say.
- Anh! Có hoa thơm trước mặt mà không biết hưởng. Ngu ngốc!
- Cút!
Lời nói đanh thép của anh thoát ra khiến Amy không giữ được nụ cười nữa. Thay vào đó là giọng điệu lẳng lơ, ẻo lả.
- Anh yêu cậu ta đâu được gì. Cậu ta không thể sinh con cho anh được. Để em giúp cho.
Amy đứng dậy ôm lấy cổ Mean, anh một đường đẩy cô ta ra ngay khiến cô một lần nữa ngã xuống đất.
- Cút ra khỏi đây.
Amy vẫn ngoan cố, tiếp tục đứng dậy ôm thật chặt lấy anh, miệng liên tục kêu thật lớn.
- Mean...anh Mean a...anh Mean...a...Mean...
Anh nãy giờ đã rất muốn động thủ nhưng nghĩ cô ta là con gái nên mới nhịn được đến bây giờ. Cô ta lại còn quá đáng hơn nữa nên anh không do dự lấy chân đạp thẳng cô ta xuống sàn.
Anh lấy tay phủi lấy quần áo rồi tống cổ Amy ra khỏi thư phòng. Mẹ kiếp, con mụ điên này!
Mean sau đó liền trở về phòng thấy trên giường Plan vẫn đang ngủ say liền muốn đến ôm cậu một cái. Vừa ôm được một chút thì sực nhớ ra mùi của Amy còn ám trên người nên anh đi thẳng vào phòng tắm.
Khi tiếng sập cửa phòng tắm vừa vang lên thì Plan cũng mở mắt. Hàng mi đã ướt tự bao giờ.
Mười phút trước, Plan có tỉnh dậy nhưng không thấy anh đâu. Cậu nghĩ chắc anh giận mình nên mới vục dậy để tìm anh.
*Chắc anh chỉ sang thư phòng thôi nhỉ*
Ra ngoài, cậu nhìn qua đã thấy cửa thư phòng hé mở có ánh sáng lọt ra. Đi tới gần thì lại nghe thấy tiếng Amy ở trong đó, cô ta đang gọi tên anh rất lớn. Plan ngay lập tức khựng lại rồi quay đầu chạy ngay về phòng.
Nước mắt em rơi, lúc nào cũng là vì anh.
Bây giờ nhớ lại, nước mắt càng rơi nhiều hơn nữa. Ban nãy trên người anh đúng thật có mùi rượu xen lẫn mùi nước hoa rất nồng. Anh đến ôm em, có phải anh thấy có lỗi với em không? Em không dám trách, từ trước đến nay đều không dám trách.
Nếu là vì em không thể thỏa mãn được anh nên anh mới đi tìm cô gái khác thì em sẽ làm như mình không biết gì. Được rồi, chuyện này coi như là em sai, tự sai nên tự chịu. Sau này em sẽ không uất ức nữa, nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe theo anh.
Cửa phòng tắm bật mở, Plan theo phản xạ ngưng lại tiếng nức nở, nhắm mắt lại như đang ngủ.
Mean đã nhìn thấy điểm bất thường từ ban nãy khi ánh sáng sượt qua đôi mắt ướt đẫm của cậu. Rốt cuộc em đang khóc cái gì, thật sự làm tình với tôi khiến em uất ức đến thế sao?
Anh biết cậu chưa ngủ mà nếu cậu đã cảm thấy khó chịu như thế thì thôi vậy, anh qua phòng bên cạnh ngủ tạm một đêm.
Bình luận