Chương 12: Chap 11

- CHAP 11 -

- Khốn nạn! Phong dằn mạnh ly rượu trên tay xuống bàn. Đôi mắt đỏ ngầu. Đã là cái ly thứ mười một bị anh đập bể từ nãy đến giờ.
- Anh đừng như vậy. Đâu ai lường trước được lòng người đâu. Em nửa năm nay cũng bị lầm mà... Việt vỗ vai an ủi anh. Hai người đang ở Bar 911. Phong đã đưa Việt đến đây sau khi ra khỏi nhà kho. Giữa biển người đang cuồng điên vì tiếng nhạc, vì thuốc, vì say hay vì nhiều thứ khác duy chỉ có Phong đang "tỉnh". Càng uống anh càng "tỉnh", càng cảm thấy tim như bị ai bóp nghẹn, đau buốt và quặn thắt. Với tay châm một điếu thuốc rồi ngã đầu nhìn lên trần nhà, anh nhớ đến cậu. Hình ảnh Duy trong bộ trang phục màu trắng ở buổi tiệc sinh nhật Việt đã in sâu vào lòng anh giờ đây cứ mập mờ ẩn hiện. Nụ cười đó, ánh mắt đó, giọng nói đó dường như đang quyện vào những vầng khói thuốc từ từ tan biến...
- Mày đã bị loại khỏi cuộc chơi rồi Duy ạ. Việt nhếch mép cười. Nhìn bộ dạng Phong trong lúc này nó biết nó đã thành công.
- Dối trá... Phong bật dậy rải một nắm tiền lên bàn đi thẳng ra bãi xe.
- Anh đi đâu vậy? Việt chạy theo sau anh.
- Em đón Taxi về đi. Anh có việc đi trước... Không đợi Việt trả lời Phong leo lên chiếc moto rồi biến mất vào bóng đêm. Trên những con đường trong đêm đen tịch mịch anh lao xe đi như điên dại. Đồng hồ số đã chỉ lên đến hơn 200. Chiếc moto to kềnh đang hung hãn xé nát màn đêm lao vút vào khoảng không trước mặt. Tiếng gió rít lên man rợ theo từng vòng quay của bánh xe...
KÉT...
- Mở cửa. Duy. Em ra đây cho tôi... Phong dựng xe trước nhà cậu rồi đập cửa...
- Đừng mở. Tao thấy ổng có vẻ đang say lắm. Mày mà ra gặp ổng lúc này thì có mà... Nhỏ Uyên ngăn Duy lại khi cậu vừa chạm vào tay nắm cửa.
- Nhưng...
- Không nhưng nhị gì hết. Mày coi cái mặt mày kìa. Do ai ban cho mày hã? Muốn ăn thêm vài cú nữa rồi qua Thái phẫu thuật luôn thể hã. Đi vô. Nhanh... Nhỏ lại ra lệnh...
- Mày lên ngủ đi. Tao muốn ở đây... Cậu nhìn nhỏ...
- Haizzz... Muốn làm gì làm. Nhưng tao nói rồi đó. Mày mà mở cửa thì đừng nhìn mặt tao. Nhỏ như hiểu được tâm trạng của Duy lúc này nên chìu theo ý cậu nhưng không quên để lại một lời đe dọa.
- Tại sao vậy Duy? Không lẽ em cũng như những kẻ khác sao? Em không cần tôi sao? Tiếng của Phong vang lên bên ngoài. Giọng nói chếnh choáng trong men rượu. Anh đã thôi không đập cửa nữa mà từ từ ngồi bệt xuống. Thoáng chốc dựa lưng vào cánh cửa đang khép kín kia. Ở bên trong cũng có một người cũng vừa có hành động y như vậy...
- Xin lỗi anh... Duy cảm thấy hơi ấm của anh đang từ từ truyền qua cánh cửa. Cậu cảm giác như hai người đang trực tiếp ngồi dựa lưng vào nhau chứ không phải bị cánh cửa kia ngăn lại. Một dòng nước rơi xuống từ khóe mắt cậu. Trong veo như hạt sương đêm...
_________________________________________________________
- Thằng kia. Dậy. Hết nói nổi. Chăn ấm nệm êm không ngủ xuống đây ôm cái cửa ngủ. Mày cũng tới lắm rồi đó. Nhỏ Uyên đang ra sức sút vào mông cậu. Trời đã bắt đầu hửng sáng.
- Sáng rồi hã ? Cậu ngu ngơ hỏi lại nó.
- Chứ không lẽ nửa đêm mà tao kêu mày dậy à? Mày cũng tới lắm. Ngồi đây được gì? Chã cũng có biết đâu...
Chẳng thèm để ý tới nhỏ Uyên đang huyên thuyên gì. Cậu bật dậy mở cửa ra xem Phong còn ở đó không.
CẠCH... Anh vẫn chưa đi mà đang ngồi dựa vào bờ tường cạnh cửa ngủ thiếp đi...
- Sáng ra đã nằm một đống ở đây. Đi vô đi. Kệ chã... Nhỏ Uyên thò đầu ra thấy vậy thì càm ràm.
- Xuỵt... Duy đưa tay ra hiệu nhỏ im lặng. Cậu không muốn làm anh thức giấc nên xua tay kêu nhỏ vào trong. Cậu sợ anh thức dậy sẽ lại đi mất. Nhìn Phong đang say ngủ cậu chợt mỉm cười. Gương mặt anh lúc này thật hiền. Tuy nhiên hàng chân mày thì đang chau lại. Có lẽ vì giận, vì đau lòng, vì thất vọng...
- Anh lại chau mày rồi... Khẽ đưa tay lên để vuốt thằng hàng chân mày đang chau lại kia thì đột nhiên Duy cảm thấy có một làn hơi nóng hừng hực tỏa ra làm cậu lập tức rụt tay lại...
- Sao nóng quá vậy nè... Uyên... Ra đây... Cậu vội đưa tay áp vào trán rồi áp vào hai bên má anh...
- Thằng chã sao vậy? Nghe tiếng cậu gọi nhỏ hớt hải chạy ra.
- Thôi chết rồi... Anh Phong bị bệnh rồi. Chắc ngồi cả đêm ngoài này nên... Thôi... Thôi... Mày phụ tao khiêng ảnh lên phòng nhanh lên... Cậu hối thúc nhỏ Uyên.
- Mày điên à. Rồi một hồi chã dậy chã quánh mày như cái mền rách nữa sao?
- KỆ TAO ĐI. GIỜ MÀY CÓ PHỤ TAO KHÔNG? KHÔNG THÌ TAO LÀM MỘT MÌNH. Cậu gắt lên làm nhỏ chẳng dám hó hé nữa. Gọi là phụ nhưng cậu có cho nhỏ làm gì đâu. Xốc anh lên vai xong cậu chạy thẳng lên phòng mặc kệ nhỏ Uyên đi te te phía sau chẳng biết phải phụ gì.
- Rồi giờ sao nữa? Nhỏ hỏi cậu.
- Giờ cũng gần tới giờ đi học rồi. Ở đây để tao lo. Mày chạy lên trường xin cho tao với ổng nghỉ bữa nay rồi mày ở đó luôn đi. Chứ ở đây một hồi nữa mày càm ràm tao nhức đầu thêm. Vừa nói cậu vừa tất bật chạy xuống bếp nấu nước sôi rồi chuẩn bị khăn và vài thứ linh tinh khác.
- Ớ. Mới kêu phụ mà giờ đuổi tao à. Tao đi rồi một hồi có gì đừng trách nha. Nhỏ Uyên bặm môi nói.
- Kệ tao đi. Có gì tao chịu. Với đang bệnh thì làm gì nổi. Mày đi đi. Mệt mày quá... Cậu lại gắt.
- Hết thuốc chữa. Tao đi cho vừa lòng mày. Nhỏ dậm chân rời khỏi nhà. Trong lòng nghẹn một cục tức. Nhưng rồi cũng nhanh chóng tan đi hết vì nhỏ biết thằng bạn của nhỏ đang nghĩ gì. Giờ cậu chỉ biết Phong chứ có còn biết ai nữa...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...