Chương 13: Chap 12
- CHAP 12 -
- Nóng lại nữa rồi nè. Sau một hồi "dây dưa" ở phòng khách Duy cũng "áp tải" được Phong lên phòng.
- Ngủ một giấc sáng mai là nó hết chứ gì đâu. Đừng có lo quá... Phong với tay xoa đầu "đầu bếp nhỏ" của anh rồi mỉm cười. Cái cảm giác được quan tâm lo lắng này thật "sướng".
- Nếu khó chịu hay sao đó thì nói em biết nha. Để lỡ có gì mình còn biết đường mà lần... Cậu lo lắng nhìn anh.
- Trời ơi. Sốt có tí mà em cứ quan trọng hóa lên không hà. Anh nói không sao là không sao mà.
- Haizzzz.... Thôi anh nghỉ đi. Em xuống bếp dọn dẹp tí.
- Thôi. Để đó đi. Nằm đây với anh. Phong níu tay Duy khi cậu vừa chực đứng dậy.
- Để một đống bầy hầy ở dưới một hồi kiến gián nó bò lên dọn nguyên cái bếp đi bây giờ. Cậu nhăn mặt.
- Vậy anh ở đây một mình không sợ có gì dọn anh đi hã?
- Cái tướng anh vậy ai mà rinh anh đi nổi. Haha. Cậu cười lém.
- Vậy để anh gọi Việt qua rinh anh đi nha. Phong nháy mắt sau câu nói.
- Nếu hôm nay anh dám rời khỏi đây thì sẽ không bao giờ anh gặp lại được em nữa. Hứa đó. Vừa nói cậu vừa chồm lên người Phong rồi vòng tay qua ôm chặt lấy anh.
- Phải vậy chứ. Phong hôn lên trán cậu.
- Em muốn nói với anh chuyện này... Nhưng đừng giận em nha... Áp mặt vào ngực anh cậu thì thầm.
- Hì. Chuyện gì mà phải "chặn đầu xe" anh vậy nhóc con??? Phong nói nhưng tay vẫn không rời cậu.
- Thật ra... Em... Em chưa từng đặt trọn vẹn niềm tin của em vào anh...
- Hử... Sao tự nhiên nói vậy?
- Nghe em nói hết nè. Ban đầu khi làm bạn với anh thì chưa có chuyện gì xảy ra nên em lúc nào cũng tin cả hai đứa sẽ luôn là bạn tốt và anh sẽ không gây hại cho em. Nhưng cho tới khi tụi mình chính thức bắt đầu sau cái đêm tiệc thì đó em bắt đầu có những nỗi sợ không rõ ràng. Nhưng nỗi sợ lớn nhất là anh sẽ rời bỏ em bất cứ lúc nào. Vì quả thật lúc đó mọi chuyện diễn biến quá nhanh và em thì cứ bị cuốn theo sự dồn dập của anh mà không có thời gian để suy nghĩ. Vậy nên khi anh có bất kì hành động gì khác thường gì em đều bất giác lo sợ. Mấy hôm anh mất tích đó. Nỗi sợ đó càng lớn hơn... Lớn tới mức em tưởng chừng nó có thể đè chết được em bất cứ lúc nào. Nhưng rồi anh cũng xuất hiện. Chính cái lúc em thấy anh trở lại đó làm em quyết định phải tin anh tuyệt đối. Nghe có vẻ rất đột ngột nhưng lúc đó có một động lực thôi thúc và một luồng suy nghĩ chạy xẹt qua đầu em rằng. Nếu em tiếp tục nghi ngờ và không đặt niềm tin vào anh thì cũng có ngày chính em sẽ tự tay phá vỡ chuyện của hai đứa mình. Em định sẽ nói với anh chuyện này sau cái hôm ở căn nhà gỗ nhưng chưa kịp làm gì thì Việt đã gây ra chuyện rắc rối mấy hôm nay. Và nhờ vậy em mới biết cái cảm giác người mình yêu thương không tin tưởng mình nó khủng khiếp tới mức nào. Em gần như vô vọng khi anh hỏi em "Tôi có nên tin em không..." làm em chẳng còn muốn giải thích gì với anh nữa. Em không biết liệu em nói anh có còn tin em không hay chỉ tin Việt. Cũng may, nhờ có hai nhỏ kia bày kế em mới có lại được anh như bây giờ mặc dù chỉ mới được phân nửa kế hoạch. Chuyện anh chủ động trưa nay làm em rất bất ngờ. Theo như hồi trưa con Tâm nói là anh mau mềm lòng quá đó...
- Haha. Đột nhiên Phong bật cười làm cậu giật mình ngước lên nhìn anh.
- Sao tự nhiên anh lại cười?
- Vì anh thấy em suy nghĩ y chang anh vậy đó. Thú thực với em là thời gian qua anh cũng có một nỗi sợ tương tự như em. Anh thì đã dành hết tình cảm của anh cho em. Nhưng anh không dám chắc em có vậy không mặc dù nhìn biểu hiện hay nhìn cách em quan tâm anh thường ngày anh đều thấy em rất thật lòng. Hơn nữa là em cứ bị vướng vào những chuyện quá khứ nên đôi lúc anh tưởng em bám lấy anh như cái phao cứu sinh chứ không phải thật sự có tình cảm với anh nữa kìa. Cũng nhờ Việt mà tự nhiên anh tỉnh ra. Cũng nhờ con Tâm nữa. Vẫn câu hồi trưa anh nói. Anh đã chọn em mà anh không tin em thì anh tin ai bây giờ? Trưa hôm kia, sáng nay rồi trưa nay. Nhìn em chăm sóc rồi lo lắng cho anh. Anh không thể cho phép mình không tin em nữa. Giả sử em như lời Việt nói thì hôm nay dù em có cố tình đóng kịch thì ánh mắt lẫn sự quan tâm của em cũng sẽ thay đổi. Vì kế hoạch của em đã bị lộ thì không thể nào em đóng tiếp vở kịch quan tâm đó một cách hoàn hảo được nữa. Nhưng nhìn em từ sáng tới trưa nay chẳng có gì là thay đổi cả. Vẫn y như vậy. Nhất là cái cách em nhìn anh. Y như cái ánh mắt mà buổi trưa hôm kia em nhìn để cố giữ anh lại vậy. Rất chân thật và... Vậy nên anh tin em...
- Cảm ơn anh. Cậu chỉ nói vỏn vẹn ba từ đó rồi rúc sâu vào ngực anh. Phong thấy vậy chỉ mỉm cười và ôm chặt cậu. Khỉ thật. Cái "mùi người yêu" kia lại bắt đầu quấn lấy cậu. Diễn tả thế nào đây nhỉ. Nó nồng nồng, thơm thơm rồi lại dịu dịu cuối cùng là "nghiện". Phải. "Nghiện" mất rồi còn đâu. Ê. Có thêm "mùi hạnh phúc" nữa kìa. Chuyến này chết chắc rồi "đầu bếp nhỏ" à...
"...Này người tình em yêu ơi em xin hứa sẽ yêu anh hoài
Này người tình anh yêu ơi anh xin hứa mãi bên em hoài
Bên nhau từng phút với nhau người yêu hỡi xin quên đi tháng ngày
Will you still love me tomorrow?..."
Tiếng nhạc đâu đó văng vẳng từ nhà hàng xóm. Cũng hợp cảnh hợp tình quá nhỉ...
- Will you still love me tomorrow? Cậu lẩm nhẩm hát theo...
- Ngày nào cũng yêu hết đó...
- Í trời đất ơi. Cũng hiểu nữa hã. Cậu ngước lên nhìn anh.
- Em coi thường trình độ Ính Lịch của anh dữ vậy hã?
- Hì hì. Nhìn anh đuối xụi rồi kìa. Nhắm mắt lại ngủ đi cho khỏe...
- Ừ. Anh cũng thấy mệt rồi. Nằm yên đây nha. Chút anh dậy mà không thấy đâu là em chết với anh... Phong buông một câu đe dọa nhưng... ỉu xìu... Sau câu nói Phong nhanh chóng chìm vào giấc ngủ... Hơi thở bắt đầu đều đặn và nhẹ nhàng...
- Thấy ghét quá. Cậu nhéo nhẹ mũi Phong khi thấy anh đã ngủ say rồi từ từ khép mắt lại. Cậu cũng cũng cần một giấc ngủ bù cho tối qua. Sáng nay cũng gật gù chứ có ngủ được bao nhiêu đâu...
Bình luận