Chương 2: 2
Quý Phong Thần trực tiếp bị Tần Cảnh xách tới một nhà hàng gần bệnh viện ăn trưa, để tiện chờ các bác sĩ hết giờ nghỉ trưa rồi vào kiểm tra luôn.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, Tần Cảnh thậm chí còn cẩn thận đặt lịch hẹn ở cả khoa tâm lý và khoa thần kinh cho Quý Phong Thần. Sắp xếp liền hai cuộc kiểm tra cho buổi chiều.
Quý Phong Thần nhìn hai hạng mục đăng ký của mình mà tức đến mức lỗ mũi suýt xì khói.
"Tần Cảnh, có phải cậu nghi ngờ đầu óc tôi hỏng rồi không?"
"Đúng vậy." – Tần Cảnh đáp thẳng không chút do dự. Trong mắt hắn, nếu không phải đầu óc Quý Phong Thần chập cheng thì chắc chắn là dây thần kinh có vấn đề. Cho nên phải đi khám tổng thể cho chắc cú.
Bệnh viện rộng lớn, lại đang trong giờ hành chính nên người ra người vào tấp nập. Cộng thêm mùi nước sát trùng thoang thoảng trong không khí khiến Quý Phong Thần đau đầu không chịu nổi. Đã vậy, Tần Cảnh còn trả lời không chút nể nang làm cậu càng thêm bốc hỏa, lập tức vung tay định tát thẳng vào má trái tên đàn ông tồi tệ kia.
Tần Cảnh nghiêng người né, chộp lấy tay Quý Phong Thần, giọng điệu vừa nghiêm vừa nhẹ nhàng cảnh cáo:
"Đây là bệnh viện, không phải chỗ cho cậu quậy. Nếu cậu thấy mình bình thường thì cứ đi kiểm tra với tôi. Có kết quả rồi, tôi mới tin là cậu không có bệnh."
Hai học sinh cao ráo đứng giữa bệnh viện, vừa nói vừa kéo qua kéo lại, thu hút không ít ánh nhìn từ bác sĩ và bệnh nhân xung quanh. Quý Phong Thần dù sao cũng là người mặt mỏng, bị nhìn chằm chằm thì lập tức im re.
Mặt đỏ bừng, cậu gắt lên:
"Đi thì đi! Nhưng kiểm tra xong không bị gì thì cậu phải bồi thường tổn thất tinh thần cho tôi đó!"
"Muốn gì?" – Tần Cảnh nhướng mày.
Quý Phong Thần hét giá:
"Tôi muốn bữa sáng suốt một học kỳ!"
Tần Cảnh bật cười, cốc nhẹ vào đầu Quý Phong Thần:
"Láo nháo."
Hắn còn tưởng cậu sẽ đòi thứ gì đắt đỏ lắm, ai ngờ chỉ là bao bữa sáng bình thường. Đừng nói một học kỳ, cả đời hắn cũng nuôi được.
Quý Phong Thần – cái nồi khùng bên cạnh – cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, lẽo đẽo đi theo Tần Cảnh vào kiểm tra.
Đầu tiên là khám não bộ. Tần Cảnh ngồi chờ bên ngoài. Hắn thấy rất rõ lúc Quý Phong Thần bước vào phòng, sắc mặt tái nhợt, bàn tay siết chặt, khớp ngón tay đỏ lên, trông rõ ràng là đang sợ hãi.
Tần Cảnh khẽ nắm lấy tay Quý Phong Thần, dùng ánh mắt trấn an cậu. Quý Phong Thần hít sâu, gồng mình bước vào.
Thời gian khám và chẩn đoán dài lê thê, khiến Tần Cảnh ngồi ngoài cũng cảm thấy sốt ruột. Hắn không biết trong kia thế nào rồi, Quý Phong Thần có ổn không...
Cuối cùng, sau một lúc lâu thật lâu, Quý Phong Thần mới bước ra khỏi phòng. Dáng vẻ mệt mỏi, yếu ớt đến mức tim Tần Cảnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Hắn vội vàng bước tới, đỡ lấy cậu, sợ rằng giây sau Quý Phong Thần sẽ ngã quỵ xuống sàn.
Bình luận